"Tiểu thư, Thư Tuyết tiểu thư tới, nói có chuyện rất quan trọng muốn nói cùng cô."
Minh Thù ngẩng đầu lên từ trong một đống đồ ăn vặt: "Ai?"
"Thư Tuyết tiểu thư." Người hầu lại nói một tiếng.
Thư Tuyết?
"Hừm, tôi liền thích hối hận."
"..."
Người hầu lần nữa ra ngoài chuyển lời, Thư Tuyết chờ ở bên ngoài vẫn không rời đi.
Thời điểm Dịch Kiều trở về, Thư Tuyết còn giữ chặt Dịch Kiều để hắn chuyển lời với Minh Thù.
"Tiểu thư, Thư Tuyết..."
"Vô sự không lên tam bảo điện, khẳng định không có ý tốt."
Dịch Kiều có chút ngưng trọng: "Thư Tuyết tiểu thư nói, cô ta biết nguyên nhân cái chết của tiên sinh cùng phu nhân."
Minh Thù ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt ôn hoà.
Nửa ngày, Minh Thù nói: "Nhìn cho kỹ, tôi liền nói cô ta không có ý tốt!"
"..."
Đây không phải là phản ứng của người bình thường a!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
