Dịch Kiều đến biệt thự mới biết chuyện đã xảy ra từ chỗ luật sư Giang, biệt thự bừa bộn đang chờ thu dọn.
Thư Hàng làm ra chuyện này với Minh Thù, Dịch Kiều vừa phẫn nộ lại vừa đau lòng.
Dù sao Thư Hàng cũng là bác cả của cô, sao có thể làm ra chuyện điên rồ như thế?
"Vì sao không báo cảnh sát?"
Luật sư Giang lắc đầu: "Chứng cứ không đủ, thuốc của Thư Nhiên tiểu thư uống không có vấn đề, tên bác sĩ kia tạm thời cũng không tìm được, chỉ dựa vào suy đoán của chúng ta thì báo cảnh sát cũng vô dụng."
"Vậy bây giờ tính sao?" Dịch Kiều cả giận nói: "Thư Hàng hắn có tính người hay không chứ!"
Luật sư Giang đã nhìn quen cảnh thân nhân vì tài sản tranh đến đầu rơi máu chảy, chính tay đâm thân nhân bạn bè cũng hơi choáng rồi.
Dịch Kiều bắt đầu xử lý biệt thự bừa bộn.
Tuy nói đã hai năm không làm nhưng tốt xấu gì cũng đã từng làm nhiều năm như vậy, vào tay vẫn là rất nhanh.
Chờ Minh Thù trở về, biệt thự đã rực rỡ hẳn lên, có thêm nhiều người hầu lạ lẫm.
"Tiểu thư." Dịch Kiều buông công việc trong tay xuống.
Minh Thù gật đầu, đi vào bên trong: "Bữa tối chuẩn bị xong chưa?"
"Đã chuẩn bị xong."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
