Thư Tuyết không biết có phải là bị tức đến nói không ra lời hay không.
Đôi mắt đẹp trừng Minh Thù, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo có chút vặn vẹo.
"Thư Tuyết làm cái gì vậy!"
Các bạn học nghị luận ầm ĩ, ánh mắt nhìn Thư Tuyết càng thêm cổ quái.
Minh Thù không cho Thư Tuyết cơ hội nói chuyện.
Quay đầu nói với luật sư Giang: "Luật sư Giang, không phối hợp thì làm phiền anh ném bọn họ ra ngoài."
Luật sư Giang: "..."
Khó trách trước đó cô muốn mình dẫn người tới.
Luật sư Giang nhìn bọn người quản gia, hỏi Minh Thù: "Tất cả mọi người?"
Thiếu nữ nở nụ cười ngọt ngào: "Tất cả mọi người, một tên cũng không để lại."
"Thư Nhiên cô dám!"
"Tại sao không dám. Đây là nhà tôi." Minh Thù mỉm cười: "Lúc trước để các người vào ở là xem các người là người thân trong nhà, hiện tại các người lại muốn đảo khách thành chủ, tôi còn không nên đuổi các người ra ngoài?"
"Tôi..."
Sắc mặt Thư Tuyết cứng đờ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)