Lương Triệt hôn mi tâm Minh Thù một chút, nhẹ giọng hỏi: "Còn đau không?"
Minh Thù uể oải nằm sấp trong ngực hắn... Hiện tại một đầu ngón tay cô cũng đều không muốn động.
Thấy Minh Thù không đáp lời, Lương Triệt khẩn trương lên: "Có phải là rất đau?"
"Không có, muốn tắm." Trên thân sền sệt, cũng không biết là mồ hôi của ai.
Lương Triệt lập tức ôm cô vào phòng tắm.
Cẩn thận pha nước nóng tắm rửa cho cô.
Thời điểm tắm không tránh được va chạm nóng bỏng.
Cũng may Lương Triệt định lực tốt, sợ lần đầu tiên làm cô bị thương nên kiềm chế lại.
Cùng Minh Thù tại phòng tắm lề mề một hồi lâu mới ôm người ra thả trên giường.
Lương Triệt không biết từ chỗ nào lấy ra một tuýt thuốc, muốn bôi thuốc cho Minh Thù.
Minh Thù: "..."
Cô không có yếu đuối như vậy!!
Bôi thuốc cái gì!!!
Con mẹ nó ngươi liền muốn nhân cơ hội này chiếm tiện nghi của trẫm!
Hắn lại làm sai chỗ nào?
Nữ nhân làm sao lại khó phục vụ như vậy!
Lương Triệt rót cho cô một ly sữa bò: "Uống xong ngủ tiếp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


