Cố gia.
Cố Tích gần đây không dám ra ngoài, vẫn luôn ở lại nhà.
Lúc này trong phòng một mảnh hỗn độn.
Cô ta ngồi trước bàn trang điểm, đồ trang điểm đắt đỏ đều ngổn ngang, thậm chí có cái đã rớt xuống đất.
Mà cô ta không hề hay biết.
Con mắt nhìn chòng chọc vào điện thoại.
Trên màn hình, nữ sinh ghé đầu vào vai nam sinh, nam sinh đứng đấy nghiêng đầu nói chuyện cùng cô, người đi đường bốn phía như bị tàng hình, toàn bộ thế giới lúc này phảng phất chỉ có bọn họ.
Ba!
Điện thoại đập trên tường bắn ngược vào tủ quần áo bên cạnh, cuối cùng rơi xuống đất màn hình bị nứt đến thảm hại.
"A!!"
Cố Tích ôm đầu, đem toàn bộ đồ trang điểm trên bàn quét xuống đất.
Ông Cố ở bên ngoài gõ cửa, nghe thấy Cố Tích kêu to trực tiếp đạp cửa tiến vào.
"Tích Tích, con sao vậy?"
Cố Tích ôm đầu kêu to phát tiết.
"Tích Tích, con bình tĩnh một chút." Ông Cố đỡ cô ta lên từ bên trong một đống thủy tinh vỡ vụn, đưa lên giường: "Tích Tích, con sao rồi?"
Cố Tích bối rối nắm tay ông Cố: "Ba, không phải con sẽ đi tù chứ? Con không muốn ngồi tù."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)