Nắng sớm mờ mờ.
Đồng hồ điện tử trên đầu giường nhảy đến 6 giờ đúng.
Lương Triệt tự động tỉnh lại, hắn nhìn chằm chằm lên trần nhà chậm rãi định thần lại.
Một lát sau cảm thấy không đúng lắm.
Đêm qua...
Hắn không phải ngủ ở ghế sô pha sao?
Làn da nhẵn nhụi, thân thể mềm mại ấp áp dán chặt lấy thân thể của hắn...
Lương Triệt: "..."
Hắn có chút gian nan nuốt một ngụm nước bọt, tròng mắt nhìn người trong ngực.
Đầu cô chôn trong ngực hắn chỉ lộ một nửa khuôn mặt xinh đẹp, dưới nắng sớm phảng phất có thể trông thấy lông tơ nhỏ xíu trên mặt cô.
Lương Triệt chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Hắn cẩn thận dịch chuyển tay Minh Thù đang đặt bên hông hắn rời khỏi, lại đem tay của mình bỏ ra ngoai
"Lương Triệt..."
Tay Lương Triệt cứng đờ.
"Sáng sớm anh động loạn cái gì?" Minh Thù đem tay hắn kéo trở về: "Đừng nhúc nhích."
Lương Triệt: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)