Thiếu nữ đứng trên vách núi, tay áo bồng bềnh, phảng phất bất cứ lúc nào cũng sẽ bay theo gió.
Nếu như bỏ qua sẽ thấy đối diện cô là một cái quạt lớn đang thổi về phía cô.
Minh Thù thần sắc bi thương, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt nhưng vẫn chưa rơi xuống.
Lúc này tất cả mọi người đều chú ý về bên này, phảng phất bị cô cuốn vào trong diễn xuất.
La Khải đứng đối diện, thần sắc hắn khẩn trương: "Phong Hoa muội tới đây trước, chúng ta có chuyện gì cứ từ từ nói."
Minh Thù nhếch miệng, lộ ra một nụ cười nhợt nhạt: "Từ từ nói cái gì? Giữa chúng ta sớm đã không có cách nào nói chuyện tốt."
Má ơi, diễn thật tốt!
Tưởng niệm đồ ăn vặt của trẫm.
La Khải tiến lên một bước: "Muội nghe lời, tới..."
Minh Thù lui về sau, chân đạp đến biên giới, đá vụn sột soạt lăn xuống dưới.
Cô gằn từng chữ một: "Giữa chúng ta... Giữa chúng ta cách huyết thâm thù đại hận, hôm nay cứ kết thúc như vậy, ngày gặp lại chính là kẻ thù!"
Lúc này trên gương mặt thiếu nữ tuyệt vọng cùng giãy dụa, phảng phất có thể khiến người ta cảm động theo.
Nam tử quát to một tiếng nhào ra, tựa hồ muốn tóm lấy thiếu nữ đang rơi xuống dưới.
Biến cố ở một khắc đó, sợi dây trên người La Khải đột nhiên bị đứt lao về phía dưới.
La Khải chỉ cảm thấy tiếng gió ong ong rót vào trong tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)