Hắn thấy tất cả mọi người đều đi rồi, ngay cả cha hắn cũng lên phi thuyền.
Hắn bị ném bỏ ở đây.
Thế nhưng... Mẹ của hắn không đi.
Bà ấy đến tìm hắn.
Mẹ hắn vẫn ôm hắn ấm áp như vậy.
Tiểu Kỳ Ngự không ngừng gật đầu liên tục, ôm sát cổ mẹ Kỳ.
Hắn không lên tiếng.
Hắn rất ngoan.
"Tiểu Cửu của chúng ta lợi hại nhất." Mẹ Kỳ ôn nhu khen hắn.
Dị chủng bên ngoài vẫn quanh quẩn như cũ, mẹ Kỳ chờ thật lâu thấy có thời cơ liền mang hắn rời khỏi.
Trong doanh trại khắp nơi đều là người chết, mẹ Kỳ lấy tay che mắt hắn chạy về nơi đặt phi hành khí.
Tiểu Kỳ Ngự không nhớ rõ mẹ Kỳ đã ngã sấp xuống bao nhiêu lần, hắn không nhìn thấy.
Dát ——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
