Kỳ Ngự rơi vào trong sương khói, sương mù tán ra bên ngoài, mơ hồ có thể thấy được sóng nước lắc lư dưới lớp sương mù.
"Khụ khụ khục..."
Chê hắn bẩn?
CMN cô lại chê hắn bẩn!
Kỳ Ngự ngay lập tức đưa tay bắt lấy mắt cá chân Minh Thù, vừa dùng lực, phù phù một tiếng, Minh Thù cùng quần áo đều ngã vào trong hồ.
Ao nước cũng không sâu, đứng lên cũng chỉ sâu đến ngực.
Kỳ Ngự đỡ Minh Thù dậy: "Hiện tại cô vợ nhỏ cũng bẩn, cùng nhau tắm đi."
Ao nước rất ấm áp, sương mù lượn lờ du đãng giữa hai người, mơ hồ nhìn thấy dung nhan của đối phương.
Yết hầu Kỳ Ngự khẽ nhúc nhích, hắn tới gần Minh Thù.
Minh Thù cho hắn hôn tùy ý, nhưng Kỳ Ngự rất nhanh liền cảm thấy không đúng, thân thể của hắn trước đó bốn phía có một dòng nước ấm bao phủ, nhưng lúc này dòng nước ấm kia tựa hồ biết mất, thân thể của hắn đau quá...
Hắn buông Minh Thù ra trực tiếp ngã vào trong ngực cô.
"Không phải vừa rồi rất lợi hại sao?" Minh Thù kéo hắn, miễn cho hắn trượt vào trong nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



