"Đúng là tôi hại chết mẹ của tôi."
Kỳ Ngự ngồi ở nơi hẻo lánh, hắn cúi thấp đầu, thanh âm rất thấp.
"Bọn họ nói tôi là tai tinh cũng không sai, bởi vì người thân bên cạnh tôi cuối cùng đều chết hết."
Mẹ của hắn, bạn bè của hắn...
Đều chết hết.
Minh Thù kéo hắn vào trong ngực: "Tôi vẫn còn ở đây."
Kỳ Ngự ôm eo cô, thanh âm rầu rĩ: "Tôi đã từng mơ thấy... Em cũng sẽ chết."
Minh Thù nhớ tới thời điểm hắn là Diệp Tịch, sau khi trải qua giấc mơ kia hắn vẫn luôn trong trạng thái vô cùng bất an.
Kỳ Ngự ngẩng đầu, con ngươi có chút ẩm ướt, mấp máy cánh môi đỏ mọng: "Em sẽ luôn ở bên cạnh tôi đúng không?"
Minh Thù trong con ngươi chỉ có bóng của hắn, cô dừng vài giây, khẽ gật đầu: "Ừ."
Kỳ Ngự tiến lên hôn Minh Thù.
Hai người ngã xuống giường lớn, Minh Thù ôm cổ Kỳ Ngự đáp lại hắn một nụ hôn nóng bỏng.
Hắn lúc này giống một đám lửa, muốn cùng cô triệt để bốc cháy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

