Minh Thù đứng trước khoang thuyền trong suốt, bên ngoài là ngân hà sáng chói, thỉnh thoáng có hào quang loé lên, bọn họ đang ở trong vũ trụ.
Toàn bộ cục quản lý thời không trôi lơ lửng trong vũ trụ mênh mông.
Minh Thù quay người: "Bọn họ hình như rất sợ anh."
Kỳ Ngự vô cùng đắc ý: "Đúng thế, lão công của em chính là thiên tài."
Thẳng nam Thù rất không khách khí nói: "Thiên tài dễ chết sớm."
Kỳ Ngự: "..."
CMN!
Dao của lão tử đâu!
"Tại sao lúc trước anh lại muốn tới công lược tôi?"
Câu hỏi không có bất kỳ phòng bị gì, làm Kỳ Ngự chưa kịp móc dao, ánh mắt hơi dao động: "Cái kia... Trực giác nói cho tôi biết nhất định có thể gặp em, cho nên liền như vậy!"
Làm sao để giải thích cái này!!!
Trong đầu Kỳ Ngự nhanh chóng hiện lên mấy phương án có thể thực hiện, cuối cùng hắn nghiêm túc nói: "Đều là tổ chức ép tôi!!"
Ánh mắt Minh Thù mang theo ý cười làm Kỳ Ngự tê cả da đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

