Kỳ Ngự đang sờ tới hăng say, đột nhiên phát hiện sờ được hàng thật, có chút mát mẻ nhưng cũng không thấu xương, tựa như sờ một khối ngọc thạch.
Kỳ Ngự: "..."
Minh Thù cười mỉm nói: "Hiện tại đã sờ được rồi?"
Kỳ Ngự: "..."
Kỳ Ngự lập tức ôm đầu vọt về hướng bên cạnh.
Hù chết bản thiên tài!
Tại sao lại có người có thể không biết xấu hổ như vậy chứ!
Kỳ Ngự ngắm Minh Thù một chút, cô vợ nhỏ thật là đẹp mắt...
Phi phi phi!
Hắn ra vẻ trấn định: "Cô vợ nhỏ, vì sao em có thể tồn tại như thế này?"
Lúc đầu hắn định tìm cho cô một thân thể, nhưng không nghĩ tới cô sẽ trực tiếp dùng trạng thái linh hồn thể xuất hiện.
"Tôi lợi hại chứ sao."
"..." Có xấu hổ hay không chứ! Bản thiên tài cũng không nói chuyện như vậy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

