Diệp Tịch thay xong quần áo đi ra, quần áo rất vừa người.
Nam nhân thân thể như ngọc, tay áo hơi cuộn lên lộ ra cánh tay trắng nõn.
Khóe miệng cười mang theo vài phần dáng vẻ lưu manh, ánh mắt thâm thúy, giống như chứa đầy rượu ngon năm xưa, lả lướt say lòng người.
Cho hắn một cái sân khấu, đại khái liền có thể bắt đầu diễn xướng hội.
Hắn chỉnh lại tóc, nói với Minh Thù đang bày ra cái tư thế tức giận.
"Darling, thế nào? Có phải tôi đẹp trai nhất không?"
"Xấu nhất."
"Ánh mắt của darling rất đặc biệt đó."
Minh Thù hơi suy nghĩ một chút: "Đúng là mắt của tôi mù."
"..."
Diệp Tịch đi đến trước mặt Minh Thù, ngón tay hắn kẹp lấy tấm thẻ màu trắng: "Darling, cái này giao cho em giữ."
Minh Thù nhìn hắn.
Diệp Tịch cong cong khóe miệng: "Tài sản chính là sinh mệnh của tôi."
Tầm mắt Minh Thù rơi vào trên thẻ, ngón tay hắn đè lại chữ "Diệp", chỉ lộ ra một chữ Tịch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)