Ngón tay Dư Thâm đẩy áo ngủ của Minh Thù ra, áo ngủ từ trên người cô trượt xuống mặt đất, nụ hôn nóng bỏng rơi vào trên cổ cô, rơi trên bả vai, xương quai xanh, khắp nơi đều hiện lên một màu đỏ thẫm.
Minh Thù bị đẩy tới trên giường mềm mại, Dư Thâm đè lên người cô, nụ hôn của hắn ôn nhu mang theo vẻ trấn an, cũng không nóng nảy làm gì, chỉ là chậm rãi hôn cô.
Thời điểm ý thức của Minh Thù mơ hồ liền chậm chạp tiến vào, Minh Thù nhíu mày, đau đớn đánh tới, cô hít sâu một hơi.
"Âm Âm, không có việc gì, không có việc gì..." Hắn nhẹ giọng trấn an.
"Dư Thâm..."
"Gọi anh là gì?" Giọng nói của Dư Thâm khàn khàn, tràn ngập dục vọng.
"Dư Thâm ca ca..."
Dư Thâm vừa xông lên nhưng hắn dừng lại động tác, cúi người ôn nhu hôn cô.
Mãi đến lúc Minh Thù thích ứng, hắn mới chậm rãi động, động tác vẫn ôn nhu như vậy, sợ làm cho cô đau.
Minh Thù bị hắn mang lên đỉnh núi cao rồi hạ xuống, chìm chìm nổi nổi ở giữa, sau đó nghe thấy thanh âm của Dư Thâm.
"Âm Âm, sinh nhật vui vẻ."
"Còn có anh thích em, rất thích em..."
-
Buổi sáng Minh Thù eo nhức mỏi rã rời, Dư Thâm ngược lại tinh thần vô cùng tốt, đem bữa sáng lên cho Minh Thù.
Minh Thù hữu khí vô lực nói.
"Thật xin lỗi." Dư Thâm đau lòng hôn hôn cô: "Lần sau anh sẽ chú ý một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


