Minh Thù đi theo Dịch Giảo Giảo một đường đến bờ biển.
Cô ta cảnh giác quay đầu nhìn bốn phía, đứng tại chỗ một lúc lâu mới đi về hướng đồi núi của bờ biển.
Trên núi toàn là cây, đá rơi lởm chởm, Dịch Giảo Giảo rất nhanh liền biến mất trong tầm mắt của Minh Thù.
Minh Thù đuổi theo, đi về phía trước một khoảng cách thì nghe thấy âm thanh truyền tới từ sau bụi cây.
"Tại sao ông giết cô ta?"
Đây là âm thanh tức giận chất vấn của Dịch Giảo Giảo vang lên.
"Tôi không giết cô ta hiện tại người gặp nguy hiểm chính là cô. Nếu cô ta ra ngoài nói lung tung cô cho rằng cô chạy trốn được?"
Dịch Giảo Giảo tựa hồ tức giận đến không chịu được, bên kia có chút tạp âm truyền tới, một hồi lâu Dịch Giảo Giảo cắn răng nói: "Hiện tại ông lập tức rời khỏi nơi này đi."
Người kia hừ lạnh một tiếng: "Làm sao rời đi, hiện tại toàn đảo đều phong bế, bất kỳ người nào cũng không được xuất nhập."
"Như vậy cũng không thể ngồi chờ chết, nếu ông bị người ta điều tra ra..."
Âm thanh của Dịch Giảo Giảo đột nhiên biến mất, cô ta trốn sau lùm cây cảnh giác nhìn bên ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

