Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ngươi không phải là người đầu tiên bước vào thánh địa này, cũng không phải là kẻ cuối cùng. Nhưng trong số những kẻ đã thử thách ta, ngươi là người đầu tiên khiến ta cảm thấy thú vị."
Trương Kỳ không bị lời nói của sinh vật làm lung lay. Anh biết rằng con sinh vật này là một trong những gác cổng của thánh địa, có thể sẽ là đối thủ đáng gờm nhất mà anh phải đối mặt trong suốt hành trình. Tuy nhiên, anh không thể chùn bước. Mỗi lần vượt qua thử thách, anh đều học được những bài học quý giá về sức mạnh và về bản thân mình.
"Ta không đến đây để làm người thách thức, mà để tìm kiếm sức mạnh." Trương Kỳ đáp, giọng kiên quyết.
Sinh vật gác cổng nhìn anh một lúc rồi mỉm cười khẽ, nhưng nụ cười đó lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo đến kỳ lạ. "Vậy thì, ngươi sẽ phải chiến đấu. Chỉ khi nào chiến thắng ta, ngươi mới có thể tiếp tục hành trình của mình."
Trương Kỳ không cần thêm lời. Anh biết, không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu. Đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lùng, tay siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho một cuộc giao tranh ác liệt.
Bất ngờ, sinh vật gác cổng lao tới, tốc độ nhanh đến mức Trương Kỳ không kịp phản ứng. Móng vuốt của nó vung ra, nhắm thẳng vào người anh. Trương Kỳ nhảy sang một bên, vừa vặn tránh được đòn tấn công chết người. Tuy nhiên, không kịp nghỉ ngơi, con sinh vật đã xoay người và lao về phía anh một lần nữa.
Với sự nhanh nhẹn không thể ngờ, Trương Kỳ vung kiếm lên chém một nhát vào sinh vật, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng "cạch", kiếm của anh chỉ tạo ra một vệt sáng nhỏ trên lớp da cứng như thép của con quái vật.
"Không dễ dàng như vậy đâu." Sinh vật nói, đôi mắt chớp lên một tia tinh quái.
Trương Kỳ biết mình cần phải thay đổi chiến thuật. Hệ thống đã hướng dẫn anh về cách sử dụng sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể. Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, và cảm nhận nguồn năng lượng đang chảy qua từng mạch máu. Những điểm mù trong chiến đấu của anh dần được hệ thống khắc phục, và một cảm giác mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa từ cơ thể anh.
"Chiêu Đoạt Mệnh Cước" đã kích hoạt. Cả người Trương Kỳ như được bao phủ trong một lớp năng lượng, tay chân anh linh hoạt hơn bao giờ hết. Anh không chỉ dựa vào sức mạnh vật lý mà còn sử dụng nội lực để tăng cường tốc độ và sức mạnh của từng đòn tấn công.
Anh lao vào, tấn công một cách chính xác và mạnh mẽ, tạo ra những đòn đánh như mưa. Con sinh vật gác cổng không kịp phản ứng, chỉ còn biết né tránh hoặc phòng thủ. Một lần nữa, Trương Kỳ nhận ra sự khác biệt lớn giữa sức mạnh mới này và những kỹ năng cũ mà anh đã từng biết. Cảm giác như anh có thể đánh bại bất kỳ ai, thậm chí là kẻ mạnh nhất trong thánh địa này.
Cuối cùng, sau một chuỗi những đòn tấn công quyết liệt, sinh vật gác cổng ngã xuống đất, thở dốc. Một dòng ánh sáng từ người nó tỏa ra, rồi biến mất, để lại một viên đá linh hồn sáng lấp lánh trong không trung. Trương Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh không dám chủ quan. Đây chỉ là một thử thách đầu tiên, và những thứ khác còn khó khăn hơn đang chờ đợi phía trước.
Ngay khi sinh vật gác cổng ngã xuống, một thông báo từ hệ thống vang lên:
---
Hệ Thống:
"Ngươi đã vượt qua thử thách của Gác Cổng Sinh Vật."
"Điểm Tu Luyện nhận được: 50."
"Viên Đá Linh Hồn nhận được: 1."
"Khả năng mở khóa kỹ năng mới: "Hỏa Diễm Cầu" và "Thủy Vân Hồi"."
---
Trương Kỳ nhìn vào viên đá linh hồn đang bay trong không trung. Cảm giác thỏa mãn nhưng cũng đầy hồi hộp, anh biết rằng đây là bước đầu tiên trong hành trình dài phía trước. Tuy nhiên, anh cũng nhận thấy rằng thử thách của thánh địa không chỉ dừng lại ở việc chiến thắng những sinh vật bảo vệ. Anh bắt đầu cảm thấy một thứ gì đó lớn lao hơn đang lẩn khuất trong những bí ẩn của thánh địa này.
"Không thể chỉ dừng lại ở đây. Còn rất nhiều điều tôi chưa hiểu rõ." Trương Kỳ tự nhủ, đôi mắt anh chợt lóe lên một tia sáng kiên định.
Bất ngờ, từ trong bóng tối, một giọng nói trong trẻo vang lên:
"Ngươi đã chiến thắng, nhưng cuộc hành trình thực sự chỉ mới bắt đầu."
Trương Kỳ quay lại, và trước mắt anh là một cô gái trẻ, làn da sáng bóng như ngọc, đôi mắt long lanh như những vì sao đêm. Cô mặc một bộ y phục trắng toát, tóc dài mượt mà buông xõa sau lưng. Mặc dù gương mặt thanh tú nhưng lại có một nét gì đó lạnh lùng, như thể cô đang che giấu một bí mật sâu thẳm.
"Ngươi là ai?" Trương Kỳ hỏi, không khỏi ngạc nhiên.
Cô gái mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang đến một sự lạnh lẽo khó tả. "Ta là Lan, và ta cũng đang tìm kiếm sức mạnh như ngươi. Nhưng con đường của chúng ta không chỉ là những trận chiến. Ngươi không biết đâu, thánh địa này chứa đựng những bí mật mà ngay cả những người mạnh nhất cũng chưa chắc đã khám phá hết."
Trương Kỳ cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với cô gái này. Anh biết rằng mình không thể đi một mình trong hành trình này. Nếu muốn giải mã những bí ẩn của thánh địa, anh cần phải có đồng minh.
"Vậy chúng ta cùng đi nhé. Tôi sẽ không từ bỏ."
Cô gái tên Lan nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi gật đầu: "Vậy thì, chúng ta cùng nhau tiến lên. Nhưng hãy cẩn thận, ở đây có rất nhiều kẻ muốn ngươi thất bại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







