Tuy nhiên cô rất thức thời, lập tức khen ngợi Hứa Thời An: “Vẫn là An An tốt nhất, luôn nghĩ đến chị.”
Hứa Thời An đang cầm ly rượu vang uống, nghe Ôn Nhiễm đột nhiên gọi mình như vậy, cậu suýt chút nữa thì nghẹn chết.
“Khụ khụ… khụ…” Vẫn bị sặc.
Ôn Nhiễm thấy vậy, lập tức đứng dậy vỗ lưng cho cậu: “Em làm sao vậy?”
Hứa Thời An ho một lúc rồi xua tay, sau đó uống một ngụm nước lớn, cậu nhìn Ôn Nhiễm nói: “Chị có vẻ không bình thường.”
“Hả?” Ôn Nhiễm nhớ rằng trước đây nguyên chủ cũng hay gọi tên thân mật của Hứa Thời An như vậy.
Hứa Thời An nghiêm mặt nói với cô: “Đừng có gọi tên tôi sến súa như vậy! Thực sự rất khó nghe!”
Cậu đã bao nhiêu tuổi rồi, một tổng giám đốc nắm giữ cả một công ty lớn, còn muốn mặt mũi không?
Ôn Nhiễm chu môi: “Được rồi.”
“Tôi mở chỗ này chỉ để chơi cho vui, căn bản không nghĩ đến chuyện kiếm lời.” Hứa Thời An nói với Ôn Nhiễm về hoạt động kinh doanh ở đây, cũng coi như là trả lời câu hỏi trước đó của cô.
“Sau khi có tiếng tăm, tôi đã thay toàn bộ nhân viên phục vụ, biến nơi này thành một nơi cao cấp, chỉ có hội viên mới được vào.” Hứa Thời An nói: “Hội viên cũng có yêu cầu, cần phải xác minh tài sản.”
Giá món ăn ở nhà hàng rất cao, nhưng cậu không thèm để mắt đến số tiền kiếm được này.
Ôn Nhiễm cũng nếm thử một vài món ăn, hương vị tạm ổn, nếu nói đến mức tuyệt vời thì cũng không hẳn, cô khá đồng tình với những gì Hứa Thời An vừa nói, người giàu có nhiều tài nguyên, cho dù chỉ là chơi đùa, người bình thường cũng rất khó có được.
“A Ngạn, em mong chờ nhà hàng này lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có thể đến đây cùng anh.”
Mới ăn được một nửa, Ôn Nhiễm đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, trong lòng thầm nói, đúng là oan gia ngõ hẹp, cô không quay đầu lại nhìn.
Nhưng Hứa Thời An lại là người tinh mắt, khi Tư Ngạn vừa xuất hiện, cậu đã phát hiện ra.
Quan trọng hơn là cậu không chỉ tinh mắt, mà còn thích gây chuyện, Hứa Thời An chào Tư Ngạn: “Anh rể, lâu rồi không gặp.”
Khi nhìn thấy Hứa Thời An, Tư Ngạn cau mày, Nếu có ai ngoài Tư Hoài Dụ khiến anh ta cảm thấy ghét nhất, thì đó chính là người này.
Nguyễn Đường cũng nhìn thấy Hứa Thời An, cô ta có ấn tượng rất sâu sắc với người đàn ông này.
Tư Ngạn căn bản không để ý đến đối phương, coi như không nghe thấy, anh kéo Nguyễn Đường đến ngồi ở bàn khác.
“A Ngạn, người đó gọi anh sao?” Nguyễn Đường hỏi, mắt vẫn nhìn về phía Hứa Thời An.
Tư Ngạn nói: “Đừng để ý.”
Hứa Thời An thấy bọn họ căn bản không để ý đến mình, sao được chứ, cậu đứng dậy đi thẳng đến bàn của bọn họ.
“Nhiễm Nhiễm, cậu ta muốn làm gì vậy?” Tra Tra không hiểu tại sao Hứa Thời An lại cứ phải đi trêu chọc bọn Tư Ngạn.
“Muốn gây sự thôi!” Ôn Nhiễm tranh thủ lúc Hứa Thời An đi đến bàn Tư Ngạn thì vội ăn thêm vài miếng, lát nữa chắc chắn lại không ăn được bao nhiêu.
... …
Hứa Thời An đi đến trước bàn Tư Ngạn, trực tiếp ngồi phịch xuống ghế bên cạnh Nguyễn Đường.
“Ồ, anh rể bị sao thế?” Cậu nói với giọng chế nhạo.
Tư Ngạn liếc nhìn cậu, lạnh lùng hỏi: “Tổng giám đốc Hứa rất rảnh rỗi nhỉ, xem ra dạo này tập đoàn Ôn thị không có nhiều việc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
