Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi tôi vẫn còn đang bàn chuyện với nam diễn viên kia, Lục Tri Tầm bước đến, nắm lấy tay tôi.
Một lúc sau, đợi cho nam diễn viên rời đi, cậu ấy mới nói:
"Hôm nay bận lắm à? Cậu có ăn tối chưa? Tôi nhắn tin mà cậu không trả lời."
Tôi thở dài, mặt mày ủ dột nói:
"Cậu không biết đâu, hôm nay cảnh hôn của tôi với cậu ấy phải quay lại nhiều lần."
"Đạo diễn cứ bảo biểu cảm, cảm xúc và hành động của tôi không đạt, trông cứ như ăn phải bả vậy."
"Tôi thực sự, hôn đến mức sắp tê hết cả miệng rồi."
Mặt Lục Tri Tầm tối sầm lại, bước chân khựng lại: "Cậu hôn cậu ấy thật à?"
"Ừ, là thế đấy." Tôi chán nản gật đầu.
Ánh mắt Lục Tri Tầm dừng lại trên đôi môi tôi rất lâu:
"Sau này còn bao nhiêu cảnh thân mật với cậu ấy nữa?"
"Ôi, còn nhiều lắm, mai là cảnh trên ghế sofa."
Lục Tri Tầm cuống lên:
"Hay là bảo đạo diễn đổi diễn viên đi? Tôi còn đẹp trai hơn cậu ấy nhiều."
Đúng lúc đó, nam diễn viên kia quay lại vì quên đồ.
Nghe thấy câu nói vừa rồi, anh ta liếc Lục Tri Tầm với ánh mắt lạnh lùng:
"Thiếu gia, trước tiên hãy dẫn bạn gái cậu đi luyện tập kỹ năng hôn đi đã."
Lục Tri Tầm siết chặt nắm đấm, lườm anh ta một cái đầy khó chịu.
Cuối cùng thì diễn viên cũng không được thay.
Với tư cách là nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này, bố của Lục Tri Tầm không cho phép cậu ấy làm loạn.
Ông yêu cầu cậu ấy mỗi ngày phải đến đón tôi đi làm và tan làm, cùng tôi đi học bất kể nắng mưa.
Lục Tri Tầm thỉnh thoảng thay đổi không khí bằng cách đặt hoa và đủ loại trang sức trong xe, để tôi thoải mái lựa chọn.
Đôi khi cậu ấy còn chơi ngầu, lái chiếc mô tô, đội cho tôi một chiếc mũ bảo hiểm, phóng xe thật nhanh và vô cùng phong cách khiến tôi mỗi lần phải ôm chặt lấy eo cậu ấy.
Hôm nay, cậu ấy nói muốn đưa tôi đến một nhà hàng đặc biệt ngon, đảm bảo tôi sẽ hài lòng.
Tôi gọi rất nhiều món cay: tôm hùm cay, cá khô cay, chân gà xào tỏi, ếch xào ớt và gỏi ngó sen cay.
Món nào cũng đỏ au, đầy dầu bóng loáng, thơm phức và cay nồng, đúng vị tôi thích, ăn vô cùng đã miệng!
Thấy Lục Tri Tầm uống liền mấy cốc nước, tôi hỏi:
“Cậu không ăn được cay đúng không?”
“Đừng cố quá, chúng ta đổi món khác nhé?”
Cậu ấy từ từ bóc từng con tôm và đặt lên đĩa trước mặt tôi, rồi đưa một con đến gần miệng tôi:
“Nào, há miệng ra.”
“Không sao đâu, tuy không ăn được cay nhưng tôi vẫn thích ăn.”
Tôi tin lời cậu ấy và tiếp tục ăn rất vui vẻ.
Đang giữa bữa thì cô bạn cùng phòng của tôi, Tiểu S, gọi điện đến.
Cô ấy nói gặp chuyện rắc rối ở quán bar Night và đang bị một nhóm người làm khó.
Họ nói rõ ràng muốn gặp tôi, nếu không sẽ bắt cô ấy đi.
Tiểu S vừa khóc vừa hỏi tôi có phải gây ra rắc rối gì không mà lại khiến cô ấy bị vạ lây như vậy?
Cô ấy trách tôi vì chuyện này mà cô ấy vô cớ bị liên lụy.
Nghe vậy, tôi nổi nóng, cười lạnh rồi nói:
“Vô cớ à? “
“Cậu có bằng chứng chúng gây chuyện với cậu vì tôi không? Nếu không thì đừng ngồi đó mà vu oan cho tôi.”
“Cầu cứu người khác thì phải có thái độ cầu cứu chứ.”
“Tôi đã nhắc cậu bao nhiêu lần là đừng đi những chỗ đó vào nửa đêm rồi mà, đúng không?”
Tôi nghe vậy lạnh lùng cúp máy.
Lục Tri Tầm nhìn tôi, ánh mắt đầy kiên định, rồi cậu ấy lập tức gọi 110.
Tôi thở dài, suy nghĩ một lúc, cuối cùng mềm lòng và quyết định bảo cậu ấy đi lấy xe.
Chúng tôi cùng cảnh sát đến quán bar "Night".
Khi đến nơi, một nhóm người đang vây quanh Tiểu S, trông như đang trò chuyện vui vẻ.
Những người xung quanh chẳng thấy có điều gì bất thường.
Tôi cố ý ẩn mình giữa đám đông, nhưng Tiểu S với đôi mắt tinh tường, ngay lập tức phát hiện ra tôi.
Cô ta ngu ngốc hét lớn:
“Tiểu Du, tôi ở đây! Mau qua đây”
Đột nhiên, một gã đàn ông mặc áo khoác xoay người, rút ra con dao từ trong áo và kề vào cổ Tiểu S.
Những cảnh sát mặc thường phục bị phát hiện.
Hắn nhếch mép cười nham hiểm, nói:
“Đồ ngu, đã bảo đừng mang cảnh sát theo rồi cơ mà?”
“Muốn chết sớm à? Chán sống rồi hả?”
“Tao không còn gì để mất, chết là hết thôi... Ở trong tù tao cũng quen rồi, cảnh sát đều biết mặt tao.”
“Tao không sợ gì cả, nhưng cô gái trẻ đẹp này thì khác...”
Tên tội phạm nhếch mép, rồi dùng dao rạch một đường trên cổ Tiểu S.
Cô ấy gào lên, khóc lóc và chửi rủa tôi thậm tệ:
“Sao cô có thể đối xử với tôi như vậy? Tôi hận cô, Giang Tiểu Du!”
“Tôi gặp họa cũng là vì cô, tại sao lại là cô mà không phải người khác?”
“Làm bạn cùng phòng với cô đúng là số đen đủi tám đời rồi.”
“Tôi nói cho cô biết, đừng để rơi vào tay tôi... Bằng không cả đời này và kiếp sau của cô cũng chẳng sống yên đâu!”
Tiểu S gào khóc, sau đó bỗng trở nên im lặng, đôi mắt đỏ ngầu.
Cô ta siết chặt nắm đấm, cắn môi dưới đến run rẩy.
Cảnh sát cảnh báo vô ích, cuối cùng bắn cảnh cáo một phát súng lên không trung.
Tên tội phạm siết chặt cổ Tiểu S hơn và quát:
“Đứa nào dám tiến lại đây, tao sẽ giết nó!”
Tôi cảm thấy mệt mỏi, chán ngán, không còn muốn quan tâm đến sự hỗn loạn này nữa.
Ban đầu tôi đến đây là để giúp Tiểu S, nhưng cô ta chẳng những không biết ơn mà còn phá hỏng mọi thứ, thậm trí còn đổ lỗi và đe dọa tôi.
Kẻ muốn giết cô ta là tên tội phạm, nhưng người cô ta thực sự muốn giết lại là tôi.
Thôi thì để cô ta tự lo liệu, tôi đã quá mệt mỏi rồi.
Khi tôi quay bước định rời đi, một nhóm người chặn tôi lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







