Ngay sau đó, bọn họ được đưa đến một phòng riêng.
Viên Y Y phải mất một lúc mới có thể thích ứng được với ánh sáng mờ ảo và mùi thuốc lá nồng nặc trong phòng riêng.
Có thể dùng bốn chữ “khói thuốc mù mịt” để miêu tả.
Trên ghế sofa trong phòng riêng có mấy người đàn ông bụng phệ, đầu tóc bóng nhẫy đang ngồi, phía bên kia cũng có mấy cô gái đang ngồi.
Một người trong số đó cười nói: “Đến đông đủ rồi chứ, lại đây, lại đây ngồi đi.”
Mấy cô gái đến trước hơi do dự một chút, đang định đi qua, thì thấy Lục Vân đi đầu, bọn họ như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức chen lấn xô đẩy đi qua đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
