Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Cô mở từng lớp lá sen, lộ ra con cá diếc hơn một cân.
Thật sự là cá!
Úc Tùng Thanh: “…”
Úc Giai Mẫn cũng thèm thịt, nhưng chưa bao giờ tranh cãi với Trình Tú Anh về chuyện ăn gì.
Úc Giai Giai: “Mẹ, ngày mai con lại đi câu cho ba mẹ, chắc chắn còn câu được cá. Hôm nay làm cá kho đi!”
Úc Tùng Xuyên: “Chị tư câu được cá, mai em đi cùng chị tư, chắc chắn câu được nhiều hơn!”
Úc Giai Giai tức, ở đây là dẫm lên cô mà.
Bên ngoài, Úc Tùng Nham tan làm về, vừa tới sân trong thì thấy Từ Đại Lực áp sát cửa sổ nhà họ Úc. Anh nhặt hòn đá ném tới: “Từ Đại Lực, mày lén lút làm cái gì đó?”
Từ Đại Lực bị ném trúng kêu “ối” một tiếng, ôm đầu chạy mất.
Trình Tú Anh thò đầu ra xem, thấy Từ Đại Lực chạy khỏi cửa sổ, liền cầm chổi đuổi theo: “Từ Đại Lực, mày có gan thì đứng lại!”
Từ Đại Lực: “Con làm rơi đồ, con quay lại tìm. Con không nghe gì hết.”
Trình Tú Anh tức điên: “Thằng nhóc con, dám rình nghe trộm nhà tao, coi tao có đánh chết mày không.”
Bà Từ chạy ra che cho Từ Đại Lực: “Trình Tú Anh, có giỏi thì đánh tôi đi. Đánh chết bà già này đi. Đại Lực nhà tôi giám sát mọi người, xem có ai nói lén mấy lời phản động không.”
Bà lại hỏi Từ Đại Lực: “Đại Lực, nhà họ Úc có nói bậy gì không?”
Từ Đại Lực núp sau lưng bà nội: “Nhà họ đi câu cá, câu được con cá diếc, đó là chủ nghĩa tư bản, phải chia cá cho mọi người ăn!”
“Có giỏi thì tự đi câu.” Trình Tú Anh lười cãi nhau với bà Từ. Nếu là câu cá đem bán mà bị người ta nắm thóp thì mới gọi là chủ nghĩa tư bản, câu cá đem về nhà ăn thì chẳng ai quản.
Tưởng ai cũng câu được cá à.
Trong sân, ông Hồ thường xuyên đi câu, mười lần thì tám lần về tay không, hai lần còn lại câu được cá chẳng dài nổi nửa gang, toàn xương chẳng có thịt.
Trình Tú Anh chỉ vào Từ Đại Lực: “Còn dám tới gần nhà tao, tao đánh gãy chân mày.” Nói xong bà đá vỡ cái ghế nhà Từ Đại Lực đặt ngoài cửa.
Từ Đại Lực nhìn cái ghế vỡ làm mấy mảnh, càng núp sát sau lưng bà nội. Bà này không chỉ là tay đấm sắt, mà còn là chân sắt.
Bà Từ vừa chửi vừa khóc: “Tôi không sợ cô. Có giỏi thì đánh chết tôi. Cái ghế của tôi ơi, mày chết thảm quá.”
Trình Tú Anh: “Bà không sợ tôi, vậy bà có sợ mẹ tôi không? Có cần tôi gọi mẹ tôi sang cho bà so chiêu không?”
Hồi Trình Tú Anh mới dọn tới, kinh nghiệm còn non, từng bị bà Từ lừa mất năm đồng. Trình Tú Anh quay về gọi mẹ ruột sang ở.
Mẹ ruột của Trình Tú Anh là trùm làng mà, mấy thôn lận cận không ai dám chọc. Ngày hôm sau bà đã thu phục bà Từ ngoan ngoãn, còn bắt bà Từ đền thêm mười đồng.
Thấy bà Từ im lặng, Trình Tú Anh xách chổi quay về nhà.
Úc Giai Giai chứng kiến toàn bộ, nhất là cú đá ghế kia, ngoan ngoãn không dám hé răng. Trình Tú Anh mà đá cô như vậy, chắc cô bay thẳng lên trời.
Úc Tùng Xuyên không dám mè nheo đòi ăn cá kho nữa, sợ bị Trình Tú Anh đem “kho” luôn.
Úc Giai Giai rất ngoan, lách qua Trình Tú Anh vào bếp nấu cơm. Nhưng lương thực đều khóa trong tủ, chìa khóa lại ở Trình Tú Anh. Cô đâu dám gọi bà, chỉ quanh quẩn trong bếp lau chỗ này chùi chỗ kia, sợ Trình Tú Anh xử lý mình, bắt trả tiền với phiếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















