Chỉ thấy Cố Tự Cẩm đang ra sức nhảy thể dục ngay trước giường, miệng còn tự hô nhịp: "Ba hai ba bốn, năm sáu bảy tám! Hự hự..."
???
Hai người các ngươi, đêm xuân tốt đẹp không hưởng, lại rủ nhau tập thể dục sao?
"Ngươi nãy giờ đứng ngoài nghe lén?" Giọng lạnh lẽo của Lục Lâm Uyên khiến Ninh Tiêu Tiêu rùng mình.
Nàng vội chối: "Không, không hề! Nô tỳ chỉ dựa cửa chợp mắt thôi, tuyệt đối không nghe trộm!"
Lục Lâm Uyên hừ lạnh: "Chủ tử ngươi bệnh, trẫm nghĩ nàng toát mồ hôi thì sẽ chóng khỏi, nên mới bảo nàng vận động một chút."
"Đúng, đúng, hoàng thượng anh minh. Vậy hoàng thượng và tiểu chủ cứ... tiếp tục vận động đi, nô tỳ xin phép cáo lui..."
Ninh Tiêu Tiêu định chuồn, nhưng sao bạo quân chịu buông tha?
"Khoan đã."
"Hôm nay nàng bệnh không thể hầu hạ. Ngươi không bệnh."
Hắn từ trên cao đảo mắt nhìn xuống, khóe môi nhếch lên nụ cười hiểm: "Ngươi, theo trẫm đi."
Ninh Tiêu Tiêu hoảng loạn đến mức lắp bắp: "Đừng, đừng, hoàng thượng! Nô tỳ có bệnh! Bệnh nặng! Ta... á á á! Đừng kéo ta!"
Nàng chưa kịp biện bạch, Lục Lâm Uyên đã móc ngón tay vào cổ áo, lôi nàng như xách mèo con, thẳng một đường tới thư phòng ở tẩm điện Triêu Dương.
Hắn quăng nàng xuống ghế ấm, khí thế bá đạo, ánh trăng hắt lên khuôn mặt tuấn mỹ thêm vài phần nguy hiểm.
Ninh Tiêu Tiêu ôm chặt ngực, co rúm lại, nhắm tịt mắt cầu xin: "Hoàng thượng xin tha! Nô tỳ thấp hèn sao xứng với ngài, hoàng thượng ngài... á??"
Chưa kịp nói hết, mặt nàng đã bị vật gì đập một cái.
Mở mắt ra, hóa ra bạo quân vừa ném tập tấu chương trên án vào mặt nàng.
"Ngươi biết mình không xứng, thì đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh."
Ninh Tiêu Tiêu ngoan ngoãn nhặt, dâng lên.
Hắn vẫn chẳng nhận, mà dựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần: "Mở ra, đọc cho trẫm nghe."
Tay Ninh Tiêu Tiêu khựng lại giữa không trung, gương mặt tái mét: "Hoàng... hoàng thượng, việc này không ổn đâu?"
"Tên chó hoàng đế này não tàn à? Tấu chương là cơ mật triều đình, hậu cung mà dám đọc thì mất đầu như chơi. Hắn không phải muốn giết ta nhưng không có lý do, nên bày bẫy chờ ta chui vào chứ?"
"Ngươi cứ đọc. Trẫm không lấy cớ trị tội." Lục Lâm Uyên day day sống mũi, giọng nhàn nhạt: "Trẫm thấy mỏi mắt, lười tự xem. Với lại, tính ngươi nhát gan, có thấy gì trong đó cũng không dám nói ra."
Ninh Tiêu Tiêu: [Làm hoàng đế mà lười nhác đến mức này, trách nào cuối cùng lại lâm vào cảnh mất nước...]
"Vậy Hoàng thượng, nô tỳ đọc nhé?"
Lục Lâm Uyên vừa phải nghe những lời cằn nhằn trong lòng Ninh Tiêu Tiêu, vừa phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tỏ ra bình thản.
"Đọc đi."
Hắn không phải lười không muốn tự mình xem tấu chương, mà ngược lại, thức khuya làm việc đã là thường lệ của hắn từ ba năm đăng cơ đến nay.
Ngày hôm nay, hắn lật thẻ bài của Cố Tựa Cẩm, để nàng ấy thị tẩm chỉ là cái cớ bề ngoài thôi . Mục đích thật sự là để thử dò xem khả năng tiên tri tương lai của Ninh Tiêu Tiêu rốt cuộc có thể chuẩn xác đến mức nào.
Lần trước tiếng lòng của nàng đã dự đoán chính xác việc sứ thần Nam Man sẽ ám sát hắn. Vậy thì hôm nay, khi để nàng xem qua những tấu chương này, cũng tiện thể để nàng nhìn thấy tên của những vị đại thần đã dâng tấu chương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

