Tạ Chinh nhìn Phàn Trường Ngọc: "Nàng có quen biết với Vương bộ đầu, nhanh đến tìm ông ấy, bảo ông ấy mang theo nha sai canh giữ ở cửa thành, không thể để bạo dân vào thành."
Phàn Trường Ngọc khó hiểu: "Bạo dân vào thành cũng là tìm huyện lệnh và nha sai gây phiền phức, vì sao phải thay huyện lệnh ngăn cản những bạo dân kia?"
Biểu cảm trên mặt Tạ Chinh lạnh lùng không thể tả: "Bọn họ không quan tâm đến tính mạng mà muốn làm phản, nàng cho rằng bọn họ chỉ là muốn một cái công đạo thôi sao? Bây giờ bọn họ muốn chính là quyền thế và phú quý! Trong thành này bất cứ một nhà nào cũng giàu có hơn những nông dân kia, đều có thể để bọn họ căm hận đến tận xương tủy. Lại nhìn về phía trước, bọn họ cũng có thể làm việc tàn ác đốt phá giết người như phản quân, nếu không muốn nhìn thấy huyện thành này bị cướp phá không còn thứ gì thì chỉ cần làm theo những gì ta nói.”
Nghe những gì hắn nói, trong lòng của Phàn Trường Ngọc chìm xuống trong nháy mắt vì sự phức tạp của bản chất con người, nàng mím môi nói: "Vương bộ đầu đã bị huyện lệnh cách chức, bây giờ ở nha môn thúc ấy không còn giá trị nữa."
Tạ Chinh nhíu mày, vẫn nói: “Nàng vẫn cứ đến đó truyền tin, nói huyện lệnh bị người khác khống chế, bảo ông ấy mang nha sai đến cửa thành bố trí phòng vệ, gặp phải bạo dân trước xoa dịu đám đông, hứa hẹn quan phủ sẽ trả lại toàn bộ lương thực đã thu, cũng không không truy cứu tội lỗi của bọn họ."
"Nhưng nếu quan phủ không trả lại lương thực thì sao?"
Tạ Chinh liếc nhìn nàng một cái: “Bạo dân sẽ liều chết đánh cược một lần, bởi vì không còn đường lui, hứa hẹn không truy cứu tội lỗi của bọn họ, trả lại lương thực cho bọn họ, bọn họ có thể trở lại làm ruộng như ngày trước, người có dã tâm sẽ tiếp tục khiêu khích xúi giục không nhân nhượng, nhưng những người chỉ vì bị ép buộc đến như vậy thì sẽ bắt đầu do dự.”
Cuối cùng Phàn Trường Ngọc cũng hiểu rõ, hắn là muốn những bạo dân kia tự loạn trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)