Đại nương lập tức có chút xấu hổ: "Vậy sao..."
Bà ta nhìn về phía Phàn Trường Ngọc, dù sao cũng là người sống được mấy chục tuổi, nói chuyện vẫn còn miệng lưỡi, cười nói: “Tiểu phu thê hai người, nam tuấn nữ mỹ, ta liếc mắt nhìn qua, còn tưởng rằng là huynh muội a, đây chính là hợp tướng phu thê đây sao? Thật là phúc khí!"
Phàn Trường Ngọc chỉ có thể cong khóe môi dưới đồng cảm.
Sườn là loại thịt tươi đắt nhất.
Cô nương trẻ tuổi không dám nhìn Tạ Chinh, cúi đầu đỏ mặt lắp bắp nói: "Ta muốn ba cân, giúp ta chặt thành miếng nhỏ."
Tạ Chinh cầm con đao chặt xương, chặt mấy miếng sườn xong rồi gói kỹ đưa tới.
Phàn Trường Ngọc ở một bên nhìn trợn mắt há mồm.
Trong dân gian để thuận tiện cho việc tính toán, một trăm văn tiền có thể dùng dây nhỏ xâu lại, trong lúc mua bán cũng thuận tiện cho nhau.
Tạ Chinh tiếp nhận một trăm mười bảy văn đưa cho Phàn Trường Ngọc, Phàn Trường Ngọc vẫn như cũ có chút choáng váng.
Rồi lập tức từ từ tiếp nhận sự thật này, người khác bán thịt lợn dựa vào mồm mép, con tên gia hỏa này bán thịt lợn dựa vào gương mặt.
Nàng một tay nâng trán, nửa đùa nửa thật nói: “Đáng lẽ ta nên sớm để huynh đến cửa hàng hỗ trợ, không chừng buôn bán năm trước còn có thể tốt hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

