Sau khi Trường Ninh kiễng chân lên xem các nhân vật trong tranh, đôi mắt như quả nho tràn đầy vẻ vui mừng, ngón tay mũm mĩm chỉ vào mình trên tranh nói: "Có Ninh Ninh ở trên đó! Ninh Ninh thích cái này!"Trước khi Phàn Trường Ngọcmở miệng, Tạ Chinh hỏi người thư sinh: "Bức tranh của ngươi bán như thế nào?"Thư sinh sửng sốt một lúc, sau mới phản ứng được nam nhân tuấn mỹ không dễ chọc này là đang hỏi giá tiền, vội vàng nói: “Không cần tiền, không cần tiền, coi như là tiểu sinh tặng cho công tử và phu nhân.
"Phàn Trường Ngọc: "! "Nàng định nói thêm điều gì đó với thư sinh nàng, nhưng chuyện nàng và Ngôn Chính là phu thê giả, đi nói với một người không liên quan cũng không cần thiết lắm.
Cho đến khi cầm bức tranh rời khỏi gian hàng của thư sinh kia, trong lòng Phàn Trường Ngọc vẫn còn khó xử, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Chinh, người đang cầm bức tranh cuộn lại.
Thấy vẻ mặt hắn bình thường, cảm giác khó xử trong lòng mới giảm đi một chút.
Họ trở lại nơi đã bày hàng trước đó , thu dọn đồ đạc và định đến cửa hàng sách mua giấy mực, chủ cửa hàng bán đồ tết bên cạnh có lẽ đã thấy Phàn Trường Ngọc tới chỗ này bày hàng chưa tới một canh giờ đã bán hơn hai mươi miếng thịt khô, nhìn thấy tham chuyện làm ăn này, lê thân hình mập mạp đuổi theo: "Tiểu nương tử, xin dừng bước.
"Phàn Trường Ngọc nghe thấy giọng nói quay đầu lại, nhìn thấy chưỡng quỹ mập mạp từ cửa hàng bán đồ tết đi tới, trên mặt tươi cười hỏi: "Ngày mai tiểu nương tử còn đến đây bán thịt khô không?"Ngày mai là mùng hai, Phàn Trường Ngọc không chỉ phải mở cửa hàng thịt lợn của nhà mình, mà còn phải cung cấp thịt lợn kho cho Dật Hương lâu, sợ rằng sẽ không có thời gian để đến đây bán thịt khô nữa, lắc đầu nói, "Mấy ngày sau hẳn là không có thời gian.
"Chưỡng quỹ mập mạp cười nói: "Tiểu lão nhân muốn làm ăn với tiểu nương tử, trong nhà của tiểu nương tử có bao nhiêu thịt khô cứ đem đến, ta đem vào trong cửa hàng bán, thịt khô bán được sẽ chia cho tiểu nương tử thành bốn sáu, tiểu nương tử sáu, tiểu lão nhân bốn, tiểu nương tử cảm thấy thế nào?"Phàn Trường Ngọc suy nghĩ, ông ta chẳng phải là "tay không bắt sói" mà Du chưỡng quỹ đã nói sao, ông ta một văn tiền cũng không bỏ ra, liền bảo mình mang thịt khô đến, bán xong còn lấy một nửa số bạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
