Phàn Trường Ngọc thật vất vả cũng chịu đựng được làn khói, chớp chớp mắt, sau khi cố nén nước mắt cảm thấy dễ chịu hơn, ngẩng đầu lên và thấy Tạ Chinh thần sắc không rõ đang nhìn chằm chằm vào mình, nàng vỗ nhẹ vào đỉnh đầu mình: "Trên đầu ta có dính tro sao?"Lúc này trời gió rất lớn, quả thực có rất nhiều tro trên đầu và vai nàng.
Tạ Chinh thu hồi ánh mắt, híp mắt gật đầu.
Phàn Trường Ngọc phủi lung tung trên người mình, nhưng chỗ tro bụi này rất khó phủi đi, ngợc lại tại tan thành tro mịn dính trên người.
Trường Ninh thấy vậy, chân ngắn cũn nện bước chạy tới, phồng má nói: “Ninh Ninh thổi cho.
”Phàn Trường Ngọc cúi đầu nhờ muội muội hỗ trợ thổi bụi trên tóc, nhưng Trường Ninh nhỏ người không có sức nên thổi không sạch, bé kéo ống tay áo của Tạ Chinh, ngẩng đầu lên nói: Tỷ phu, thổi đi.
"Tạ Chinh nhìn Phàn Trường Ngọc, nàng ngồi xổm trên mặt đất nhờ muội muội giúp nàng thổi tro bụi trên đầu, từ góc độ của hắn, vừa vặn có thể nhìn thấy phần gáy trắng nõn và nửa khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trên môi hắn nở một ý cười nhẹ không màng thế sự.
Phàn Trường Ngọc vừa nghe Trường Ninh nhờ Tạ Chinh giúp thổi bụi trên đầu, liền ngẩng đầu nói: "Sắp xong rồi, chúng ta trở! "Từ cuối cùng mắc kẹt trong cổ họng.
Tạ Chinh giơ tay giúp nàng từng chút từng chút phủi đi tro bụi trên đầu, lực tay hắn rất nhẹ, hầu như chỉ lướt nhẹ qua tóc nàng, nhưng những sợi tóc hắn gảy mang theo hơi ngứa rất nhỏ, vẫn khiến toàn thân Phàn Trường Ngọc đơ ra một lúc.
Cảm thụ này hoàn toàn khác khi nàng tự mình động thủ, nhưng cụ thể khác như thế nào thì nàng không thể nói chính xác được.
Phủi sạch lớp tro bụi cuối cùng trên tóc nàng, Tạ Chinh rút tay về, nói: "Được rồi.
"Phàn Trường Ngọc bắt gặp ánh mắt đen trầm khó phân biệt của hắn, khô khốc nói: "Cảm tạ.
"-Đi bái tế tổ tiên về đến nhà đã gần trưa, Phàn Trường Ngọc hầm một cái chân lợn, cắt một đĩa lạp xưởng, hâm nóng thịt kho trước đó đã nấu, cuối cùng xào một đĩa rau khô để giảm bớt vị béo, ba người cũng có thể có một bữa trưa thích hợp.
Bát thịt tươi cắt nát trộn lẫn vụn nội tạng bên trong lồng của Hải Đông Thanh cũng đã bị nó ăn đến úp ngược bát, nó đang nheo mắt to như hạt đầu, dùng mỏ chải vuốt bộ lông vì bị đặt bên cạnh lò sưởi mà chuyển sang màu xám.
Sau khi Phàn Trường Ngọc dọn dẹp bát đũa, nàng lấy ra chồng giấy đỏ dùng để viết câu đối xuân và đèn lồng mà nàng đã mua từ sáng sớm bắt đầu mày mò.
Dán câu đối xuân, treo đèn lồng đỏ trong đêm giao thừa cũng là những tập tục thiết yếu.
Bút mực, giấy nghiên đều ở trong phòng của Tạ Chinh, Phàn Trường Ngọc mang theo một chồng giấy đỏ viết câu đối xuân gõ cửa phòng hắn.
Mặt bàn trải đầy giấy, mực trong nghiên mực cũng được mài nhẵn, quả nhiên, hắn ngồi trước chiếc bàn khập khiễng viết gì đó.
Khi ánh mắt lạnh lùng quét qua tới, Phàn Trường Ngọc gãi gãi đầu, mặt dày nói: "Cái kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
