Sắc trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, cả căn phòng trở nên bừng sáng, vẻ đệp tươi sáng rạng rỡ trên gương mặt của thiếu nữ càng phấn chấn không thể che giấu được, nàng gần như cho là chuyện đương nhiên: "Đương nhiên là đáng tiếc, trong mấy trăm năm Đại Dận, lại có mấy Vũ An hầu?"Phàn Trường Ngọc đếm ngón tay với hắn: "Cẩm Châu là cổ họng Bắc ngật chính là do ngài ấy đoạt được, mười hai quận Liêu Đông đánh mấy chục năm hao tổn không biết bao nhiêu lương thần danh tướng, cũng là do ngài ấy thu phục.
Một trận chiến Cẩm Châu dù dấy lên biết bao nhiêu tranh luận, nhưng năm đó Cẩm Châu bị Bắc ngật đánh chiếm, người dân Trung Nguyên trong thành chẳng phải cũng bị tàn sát sao?”"Tạ lão tướng quân hiên ngang chết đứng, nhưng lại bị quân Bắc ngật đem thi thể phơi thây trên cổng thành.
Các quan văn dùng ngòi bút làm vũ khí kia, chỉ biết khiển trách Vũ An hầu máu lạnh tàn bạo, nhưng những tướng sĩ và bách tính chết tại trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước không vô tội sao? Dựa vào cái gì những người đó chỉ biết mồm mép có thể thay mặt những người đã chết kia nhẹ nhàng bỏ qua tội nghiệt của Bắc ngật? Không có Vũ An hầu, mảnh đất tây bắc này không biết còn ai khả năng bảo vệ được?"Tạ Chinh đã nghe qua quá nhiều lời nghiêm nghị lên án hắn tại trận chiến ở Cẩm châu, đây là lần đầu tiên có người nói thay cho hắn.Trong lòng hắn có chút cảm giác kỳ quái, nhịn không được lại nhìn kỹ nữ tử trước mắt này, "Nàng thật sự cũng dám nói ra."Phàn Trường Ngọc khó hiểu nhìn hắn: "Những người làm quan nói thế nào là chuyện làm quan của bọn họ, bách tính chúng ta lại không ngốc.
Vũ An hầu thủ đoạn quân chính dù là tàn bạo, nhưng cũng không phải tội ác tày trời như những văn nhân kia thốt ra.
.
""Nàng cài gì nàng? Huynh không phải muốn chết sao? Kêu người hỗ trợ bôi thuốc đối với huynh lại khó thành cái dạng này hả?"Phàn Trường Ngọc nhìn thấy vết thương hở trên lưng hắn thì không cho hắn sắc mặt tốt, không biết nam nhân này cố chấp vì cái gì, khắp người đều có vết thương, lại vì cái tính bướng bỉnh này mà cứ lặp đi lặp lại, vậy thì phải tốn bao nhiêu bạc mới có thể chữa khỏi!Nàng cầm lọ thuốc trên bàn vung vào vết thương đẫm máu trên lưng hắn, nàng không khỏi lẩm bẩm: “Một đại nam nhân, sao lại già mồm như vậy!”Thái dương của Tạ Chinh hung hăng nhảy một cái, tay của nữ nhân này đặt ở trên vai hắn cũng không có dời đi, nửa bả vai tựa hồ bị hàn sắt thiêu đốt, lông mày hắn gấp đến nhíu chặt: "Nam nữ thụ thụ bất thân."Phàn Trường Ngọc nói: "Huynh tại đất hoang là do chính ta cõng về đấy! Thụ hay không thụ, đã sớm thân qua!"Lời vừa nói ra, cả phòng lâm vào trầm mặc.Phàn Trường Ngọc cũng ý thức được mình nói sai, cả ngày nàng ghét nhất đọc sách, nhưng người này lại hết lần này tới lần khác nói lời nho nhã với nàng, nàng bực bội vò đầu bứt tóc: “Không phải là ta thân huynh kiểu đó.
..
Ai..."Mí mắt của Tạ Chinh cũng bắt đầu giật giật, hắn ngắt lời nàng trước khi nàng nói tiếp: "Ta hiểu ý của nàng."Phàn Trường Ngọc vội vàng gật đầu: "Huynh biết là được."Sợ hắn hiểu lầm suy nghĩ của nàng đối với hắn, nàng nghiến răng nói dối lương tâm: “Huynh yên tâm, ta không có ý đồ gì với huynh, ta ...!ta còn chưa buông được vị hôn phu trước đâu! Dù sao chúng ta cũng là thanh mai trúc mã, hắn lại đẹp mắt nwh vậy, lại còn thông minh, cả huyện chỉ có hắn là người duy nhất đỗ chử nhân, ta sao có thể nói buông là có thể lập tức buông được hắn.”Sau khi nói điều này, cùng một lúc Phàn Trường Ngọc vừa nổi da gà vừa cả chấn động.Người trước mắt vẻ mặt khó hiểu, chỉ nói câu: "Nén bi thương."Phàn Trường Ngọc: ?Tống Nghiễn vẫn chưa chết đâu!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

