Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Minh mở cửa bước lên xe, vừa hay thấy Giang Tiểu Thủy ở hàng ghế sau đang ăn từng miếng bánh nhỏ, dáng ăn của cô không đẹp lắm, trông cứ như một con mèo nhỏ đói đến đáng thương.
Vừa nãy hộp bánh này vẫn còn đặt ở ghế trước chỗ tài xế.
Giang Minh lộ rõ vẻ khó chịu, trông thì có vẻ ngốc nghếch thật nhưng chính cái dáng vẻ đáng thương này lại là thứ dễ khiến người khác mềm lòng nhất. Sau khi cô về rồi, e rằng địa vị của Minh Châu sẽ không còn được như trước nữa.
Giang Minh nói: "Anh là anh hai của em, em còn có ba anh trai và một em gái. Những năm em không có ở nhà thì đều do Minh Châu thay em chăm sóc bà nội. Sau khi em về thì không được bắt nạt em gái, biết chưa?"
Giang Tiểu Thủy cứ như thể không nghe thấy.
Nhắc đến Minh Châu, nét mặt Giang Minh dịu lại, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
"Minh Châu là phúc tinh của nhà chúng ta, nếu không phải em ấy kiên quyết đòi tra lại giấy khai sinh năm đó thì bọn anh vẫn chẳng biết đến sự tồn tại của em, em cũng chẳng thể trở về. Anh nghe viện trưởng của các em nói nếu tháng này em vẫn không tìm được chỗ đi thì sẽ bị đuổi khỏi cô nhi viện."
"Em phải cảm ơn Minh Châu, nếu không bây giờ em đã bị đuổi ra đường làm kẻ lang thang rồi." Giang Minh lấy hộp thuốc ra bật tách một tiếng, mùi thuốc lá lan tràn khắp khoang xe.
Tài xế hạ cửa kính xe xuống.
Giang Minh nhìn ra xa xăm qua làn khói thuốc, giọng điệu trầm nặng: "Phải đấy, nếu năm đó bố mẹ chịu nghe lời Minh Châu không lên chuyến bay ấy thì đã không gặp tai nạn hàng không rồi."
Khuôn mặt anh ta phản chiếu trong gương chiếu hậu, qua làn khói mờ mỏng, đôi mắt lộ rõ nét bi thương.
Giang Tiểu Thủy cắn một miếng bánh da hổ, nhìn qua gương chiếu hậu để quan sát tướng mạo của anh ta.
Cái người anh hai này của cô có sống mũi cao thẳng, đôi mắt sáng rõ, có thể thấy là người chính trực, cung Phúc Đức đầy đặn.
Gia đình vốn hiển hách nhiều đời, vận khí hanh thông, hơn nữa huyết mạch thân tình sâu dày, lại cực kỳ bảo hộ che chở.
Chỉ là mệnh cách cương dương như vậy rất dễ bị kẻ gian che mắt, bị người ta lợi dụng để mượn vận, hút khí.
Nói thẳng ra thì chính là kiểu có tiền mà ngu ngốc.
Anh ta và tài xế đều mang tướng đoản mệnh.
Tài xế là do tổ tiên thất đức liên lụy khiến ông ta chết bất đắc kỳ tử, còn anh hai của cô thì bị người khác mượn vận, đến hôm nay vận thế đã cạn kiệt, chỉ vài phút nữa thôi sẽ xảy ra chuyện.
Phía trước là đoạn lên cầu vượt, một chiếc xe buýt vốn chạy phía trước họ bỗng trôi ngược lại. Tài xế lập tức bẻ lái, suýt chút nữa đâm vào dải cây xanh bên cạnh. Thành ra, họ lỡ mất lối rẽ lên cầu vượt, chỉ có thể đi đường dưới cầu.
Trong cú rung lắc dữ dội, điếu thuốc trong tay Giang Minh cũng bị hất bay ra ngoài.
"Shit!" Anh ta buột miệng chửi một tiếng.
Giang Tiểu Thủy nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, bỗng mở miệng nói: "Anh, em khát nước."
Giang Minh phủi chiếc áo khoác dính đầy tàn thuốc, giọng hơi mất kiên nhẫn: "Sắp về đến nhà rồi, nhịn chút đi."
"Em bị nghẹn rồi, không uống nước sẽ nghẹn chết mất." Giang Tiểu Thủy ôm lấy cổ mình.
Thấy cô như vậy, Giang Minh vẫn có chút không nỡ, vẻ mặt bất đắc dĩ, bảo tài xế tấp xe vào lề.
Bên cạnh cầu vượt có một siêu thị nhỏ, xuống xe đi mấy bước là tới.
Giang Minh xuống xe mua một chai nước với một bao thuốc, lúc đang tính tiền thì điện thoại reo lên.
"Minh Châu!"
Trong điện thoại, giọng cô gái nhỏ khàn khàn mang theo chút nghẹn ngào, hình như vừa mới khóc: "Anh hai, anh đón chị chưa? Khi nào hai người về vậy? Em làm món thịt kho Đông Pha bà nội thích ăn, không biết chị có ăn được không nữa."
"Ngoan nào, muốn ăn gì thì cứ bảo bà Vương làm, đừng tự cắt rồi làm đứt tay."
Giang Minh Châu nũng nịu nói: "Em cẩn thận mà, lần đầu chị về nhà, em nhất định phải tự tay nấu cho chị ăn."
Trong lòng Giang Minh như được vuốt ve, anh ta vừa vui vừa thương: "Cực cho em rồi."
"Không cực đâu, vốn dĩ là em đã chiếm mất chỗ của chị, chỉ cần chị không giận em, không đuổi em đi thì bảo em làm gì em cũng đồng ý hết."
"Đừng nghĩ như vậy." Giang Minh nói với giọng điệu đầy xót xa: "Em là cục cưng của cả nhà, sẽ không ai đuổi em đi cả. Không ai nỡ đâu, anh cũng không cho phép, bà nội thì càng không."
"Nhưng mà..." Giọng cô gái nhỏ trong điện thoại nghèn nghẹn mang theo chút sợ sệt: "Chị có giận không, có không vui không..."
Giang Minh nói: "Không đâu." Anh ta nhìn cô gái ngồi cô độc ở hàng ghế sau, mỉm cười: "Chị cũng muốn có người ở bên cạnh, chị sẽ chấp nhận em thôi."
"Vâng." Giang Minh Châu vui vẻ nói: "Vậy anh hai nhớ đi đường cẩn thận nhé, mau về nhà nha."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







