Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Tri Bạch còn chưa kịp mở miệng, Trương Hồng đã nói trước:
“Việc dọn khách là đặc quyền dành cho khách hàng VIC, chỉ cần tiêu dùng hơn mười triệu mỗi năm là có thể trở thành khách VIC của chúng tôi.”
(VIC: là viết tắt của cụm từ “Very Important Clients” (Tạm dịch: Những khách hàng rất quan trọng), họ là những người giàu có mọi người từ khắp nơi trên thế giới. Phân khúc khách hàng này đại diện cho 1% dân số thế giới và họ nắm giữ lượng tài sản khổng lồ.)
Hứa Du Du nhướng mày, điều kiện này xem ra còn dễ hơn cô tưởng.
Thẩm Y Nhân ở bên cạnh lại tưởng cô chột dạ, lập tức châm chọc:
“Cô mà cũng muốn làm khách VIC á? Nổ to như vậy không sợ chấn động thắt lưng à…”
Hứa Du Du chẳng buồn để ý đến mấy lời lảm nhảm đó, trực tiếp lấy thẻ ra, đưa cho Tống Tri Bạch bên cạnh:
“Cậu đi lấy hàng cho tôi, gom đúng một triệu tệ.”
Thẩm Y Nhân trừng mắt, không thể tin nổi nhìn Hứa Du Du, trong mắt cô ta, Hứa Du Du mặc cả đống đồ rẻ tiền như ăn mày, thế mà còn dám mạnh miệng đòi tiêu một triệu.
Trái lại, ánh mắt Trương Hồng lại sáng lên. Cô biết rõ thực lực tài chính của Hứa Du Du, tiêu hơn chục triệu chỉ trong chốc lát, thì thêm một triệu chẳng là gì cả.
Tống Tri Bạch vẫn còn do dự, Trương Hồng liền huých nhẹ anh một cái, nói nhỏ:
“Khách lớn tới rồi, còn ngơ ngác làm gì nữa? Nghe lời tôi, mau đi lấy hàng đi.”
Tống Tri Bạch do dự liếc cấp trên, nói:
“Cô ấy… trông không giống người có tiền.”
Trương Hồng thầm nghĩ: “Quả nhiên, người không đủ ‘tàn nhẫn’ thì không thể kiếm được tiền.” Cô khẽ đáp:
“Tôi nhận được tin rồi, cô ấy là đại gia giấu mặt, tiêu một triệu cũng nhẹ như tiêu một ngàn. Cùng lắm thì chọn toàn món giá trị nhất cho cô ấy.”
Lúc này Tống Tri Bạch mới yên tâm.
Mấy nhân viên cùng xúm vào chọn hàng, nhanh chóng gom đủ đơn hàng trị giá một triệu tệ. Món đồ được chọn cũng không quá khoa trương: đồ nội thất, trang sức, quần áo cao cấp, vài chiếc túi, thậm chí còn có một chiếc Birkin da đen, dù không phải phiên bản Himalaya, nhưng cũng là hàng hiếm khó mua.
Hứa Du Du chỉ liếc qua danh sách rồi sảng khoái quẹt thẻ ký tên.
Thẩm Y Nhân nhìn cảnh này, phản ứng đầu tiên là:
“Không phải các người bảo không còn hàng Birkin đen sao? Sao lại bán cho cô ta?!”
Trương Hồng cười gượng:
“Tiểu thư Thẩm, xin lỗi, chiếc túi này vừa mới về, cô Hứa có nhu cầu nên ưu tiên phân phối theo thứ tự.”
Thẩm Y Nhân bất mãn:
“Tôi tới trước, phải ưu tiên cho tôi chứ!”
Trương Hồng đẩy trách nhiệm:
“Tiểu thư Thẩm, cô Hứa tiêu dùng tích lũy cao hơn cô. Nếu cô ấy không cần chiếc túi này, chúng tôi sẽ bán lại cho cô.”
Hermès vốn nổi tiếng trong giới xa xỉ phẩm với chính sách bán kèm, muốn mua được túi đẹp, phải mua thêm sản phẩm khác trị giá gấp đôi. Đã từng có nhiều vụ lùm xùm vì chính sách này, nhưng hãng chưa bao giờ thay đổi, bởi người giàu vẫn xếp hàng tranh mua, đúng là “lưỡi hái và cỏ non cùng nhau thỏa mãn”.
Lúc này, Thẩm Y Nhân không còn tâm trí đâu để tiếp tục sỉ nhục Tống Tri Bạch nữa, chỉ lạnh lùng nhìn Hứa Du Du.
Hứa Du Du mỉa mai:
“Cô mua lâu như vậy mà chưa tới triệu tiêu dùng? Không có tiền thì đừng làm màu nữa.”
Thật ra, Thẩm Y Nhân cũng không phải tiêu ít, năm nay cũng đã tiêu gần cả triệu tệ, đủ để trở thành VIP ở Hermès, nhưng chắc chắn không thể so với Hứa Du Du vừa vung tay một phát tiêu cả triệu để lên thẳng hạng VIC.
Tức giận đến đỏ cả mặt, Thẩm Y Nhân cũng chỉ đành ngậm bồ hòn.
Dù gia đình cô ta giàu, nhưng con cái trong nhà còn đông hơn cả nhà họ Cố. Ba cô là người đa tình, con riêng con chính gì cũng kéo hết về nhà, lúc nào cũng như trại trẻ mồ côi.
Người đông thì tiền chia ra cũng ít, Thẩm Y Nhân không thể tiêu tiền như những thiên kim nhà giàu khác.
“Dọn khách đi, tôi muốn chọn đồ từ từ.” Hứa Du Du nói.
Trương Hồng mắt sáng rỡ, không ngờ sau khi tiêu một triệu, cô Hứa vẫn muốn tiếp tục mua sắm. Các nhân viên lập tức hành động, vui vẻ mời hết khách khác ra ngoài.
Dĩ nhiên, Thẩm Y Nhân cũng nằm trong nhóm bị mời ra. Trước khi đi còn hung hăng lườm Hứa Du Du một cái, nhưng chẳng thể buông lời độc địa vì cô biết, mình có thể ức hiếp Tống Tri Bạch khi chưa ai biết thân phận anh, nhưng không thể cãi tay đôi với một người giàu rõ rành rành như Hứa Du Du, làm vậy quá mất mặt.
Trương Hồng vốn định đích thân phục vụ Hứa Du Du, nhưng cô lại xua tay:
“Tôi muốn nói chuyện riêng với anh ấy.”
Trương Hồng nhìn khuôn mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành của Tống Tri Bạch, như chợt nghĩ ra điều gì đó, nhưng cũng không dám nhiều lời.
Rất nhanh, trong phòng VIP dành riêng cho khách VIC, chỉ còn lại Hứa Du Du và Tống Tri Bạch.
Trải qua một loạt chuyện, Tống Tri Bạch lại trở về dáng vẻ dè dặt và nhẫn nhịn ban đầu, ánh mắt nhìn Hứa Du Du còn mang theo vẻ mất mát.
Hứa Du Du thấy khó hiểu, trực tiếp hỏi:
“Cậu ở lại cái nơi như thế này đúng là đáng tiếc. Có muốn làm việc cho tôi không? Tôi trả lương cao hơn.”
Tống Tri Bạch cố gắng nở một nụ cười, nhưng cơ thể lại lùi ra xa một chút:
“Cảm ơn cô Hứa, nhưng tôi hiện tại làm việc ở đây rất ổn, chưa có ý định nhảy việc.”
Hứa Du Du nhíu mày:
“Lương tháng của cậu bao nhiêu?”
Cô nhìn khuôn mặt đẹp đến khó tin của anh, nhớ lại kiếp trước anh không có ai nâng đỡ mà vẫn trở thành minh tinh hàng đầu. Giờ cô sẵn sàng đầu tư, chẳng phải sẽ giúp anh nổi tiếng nhanh hơn sao?
Đang mơ mộng đến viễn cảnh “đầu tư minh tinh, nằm không cũng kiếm tiền”, cô không ngờ ánh mắt Tống Tri Bạch lại thoáng hiện một tia chán ghét.
“Tôi thừa nhận tiền tôi kiếm được không nhiều, nhưng ít ra là tiền sạch.” – Tống Tri Bạch lạnh lùng nói.
Hứa Du Du: “Hả?”
Tiền của cô… lúc nào thì không sạch rồi?
Nhìn vẻ mặt uất ức trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Tống Tri Bạch, cuối cùng cô cũng phản ứng lại, Tống Tri Bạch hiểu lầm là cô đang muốn bao nuôi anh ta?!
“Cậu hiểu lầm rồi, ý tôi là…”
Cô còn chưa kịp giải thích, điện thoại trong túi Tống Tri Bạch đột nhiên rung lên. Anh vốn định từ chối, nhưng khi thấy tên hiện trên màn hình, cuối cùng vẫn bắt máy.
“Tôi đến ngay.”
Hứa Du Du trơ mắt nhìn món hời to của mình biến mất, chỉ còn lại một đám nhân viên nhiệt tình vây quanh cô phục vụ.
Một nhân viên nam khá đẹp trai thậm chí còn buông lời gợi mở.
Nhưng Hứa Du Du không còn tâm trí để ý đến mấy chuyện đó, trong đầu chỉ nghĩ đến Tống Tri Bạch đã “chạy mất”.
Cô gọi Trương Hồng lại phục vụ mình, rồi tiện tay mua thêm vài món trị giá hơn trăm vạn.
Tất cả đơn hàng đều tính cho Trương Hồng, ánh mắt cô nhìn Hứa Du Du lúc này như muốn đắm chìm trong nước mắt vì cảm động.
Rút kinh nghiệm, lần này Hứa Du Du đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi đang định mở công ty giải trí, đầu tư nghệ sĩ, và tôi để mắt đến Tống Tri Bạch. Nhưng hình như cậu ấy hiểu lầm tôi có ý đồ xấu. Tôi đoán cậu ấy đang gặp khó khăn, chị có thể nói giúp tôi được không?”
Cô nhìn ra Trương Hồng rất quý Tống Tri Bạch, vừa nãy dù biết hành động có thể đắc tội khách lớn, cô vẫn cho phép anh xin nghỉ.
Nghe đến đây, Trương Hồng cũng không giấu nữa.
Hứa Du Du để lại địa chỉ nhận hàng, rời trung tâm thương mại tay không, rồi gọi xe chuyên dụng của tài xế Từ Phương.
“Chủ nhân, lần này cô muốn đi đâu?”
Hứa Du Du ôm lấy cún cưng, nói rõ điểm đến:
“Bệnh viện Hoa Tân Thượng Hải.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
