Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tô Minh: …
Tô Trầm Hương… từ bao giờ lại biết cảm ơn người khác?
Trong ấn tượng của Tô Minh, đây là lần đầu tiên cô em họ này nói lời cảm ơn với anh. Cũng là lần đầu tiên cô ấy tỏ ra thân thiện.
Ký ức về Tô Trầm Hương khi còn nhỏ trong anh chỉ toàn là tiếng than phiền. Cô hay oán trách gia cảnh nghèo, oán trách ông bà nội thiên vị những đứa trẻ khác, còn mình thì bị bỏ mặc.
Nghĩ đến đó, Tô Minh chẳng buồn đáp. Anh mở ô, xuống xe, kéo vali của cô từ lề đường bỏ vào cốp sau. Ngước mắt lên, thấy Tô Trầm Hương vẫn đứng ngoan ngoãn bên cạnh xe, ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt cô đen láy, rõ ràng như có thể nhìn xuyên qua màn đêm mưa. Dưới ánh đèn pha của xe, gương mặt ấy hiện ra trắng đến lạ thường—trong trẻo mà có gì đó… không giống người sống.
Tô Minh hơi rùng mình, nhưng không nghĩ nhiều. Anh cau mày, hạ giọng giục:
“Mày còn đứng đó làm gì? Không lên xe à?”
Anh chẳng có mấy thiện cảm với đứa em họ từng vì muốn ở lại biệt thự mà sẵn sàng cắt đứt quan hệ với người cha nuôi nấng mình mười mấy năm.
Nếu không phải vì cô gửi định vị, anh phát hiện cô đang bị bỏ lại ngoài đường, thì có chết cũng không định tới đón.
Nghĩ đến người chú cô độc ở quê, một mình chống chọi bao nhiêu năm, Tô Minh càng nhìn Tô Trầm Hương không lọt mắt.
“Trên người em toàn nước mưa. Em sợ làm bẩn xe của anh.”
Câu trả lời khiến Tô Minh thoáng khựng lại.
Cô gái này, từ bao giờ lại biết suy nghĩ cho người khác?
Trước giờ trong mắt anh, Tô Trầm Hương luôn là đứa ích kỷ, nông nổi. Vậy mà giờ đây, cô chỉ vì không muốn làm bẩn xe mà đứng đợi bên ngoài?
Khó hiểu thật. Nhưng anh cũng không hẹp hòi tới mức tiếc cái ghế xe. Không nói thêm gì, anh mở cửa ghế phụ cho cô ngồi vào, rồi lau mặt qua loa và lên xe.
Động cơ khởi động, xe lăn bánh. Không ai lên tiếng.
Tô Trầm Hương ngả người, nhắm mắt dưỡng thần.
Không khí trong xe im lặng đến nghẹt thở. Tô Minh rõ ràng không muốn bắt chuyện. Thừa lúc này, cô bắt đầu suy nghĩ—rốt cuộc điều gì đã xảy ra với bản thân mình?
Mọi thứ đều quá kỳ quái.
Từ lúc có ý thức, ký ức của cô luôn bắt đầu từ một ngôi cổ trạch âm u, hoang vắng.
Căn nhà đó rất lớn, bên trong là vô số lệ quỷ hung dữ và mạnh mẽ, nhưng không ai có thể là đối thủ của cô. Tô Trầm Hương đã lớn lên bằng cách ăn từng lệ quỷ một—từ một con nhỏ xíu, cô trở thành… một con béo tốt và đầy quyền lực.
Cô là “lão đại” trong ngôi nhà đó. Muốn ăn gì thì ăn, muốn đi đâu thì đi. Cảm thấy đói, chỉ cần bước đến hồ máu, rừng cây có hình người vặn vẹo, con đường phủ kín xương trắng hay những căn phòng đen kịt là có thể bắt được một con lệ quỷ mà nuốt.
Cuộc sống đó rất hạnh phúc—chỉ tiếc, không thể rời khỏi cổ trạch.
Mùi máu tanh và ác ý luôn lơ lửng trong không khí, bởi những lệ quỷ kia đều mang trên mình nghiệp chướng nặng nề. Họ từng làm điều ác—sát hại người vô tội.
Nên… họ đáng bị ăn.
Lão nhân giữ cửa từng nói với cô:
“Làm lệ quỷ, phải học cách kiềm chế. Phải phân biệt trắng đen thiện ác. Người sống thì không được ăn. Quỷ không làm điều ác, cũng không được ăn.”
“Dù có đói đến mấy cũng không được tùy tiện ra tay. Ăn một con lệ quỷ, phải từ từ tiêu hóa. Đừng để lòng tham vượt qua lý trí.”
Tô Trầm Hương không thích nghe ông ấy lải nhải, nhưng vì ông là người duy nhất chịu nói chuyện với cô, lại còn kiên nhẫn dạy cô cách sống như một “lệ quỷ tốt”, nên cô cũng chịu khó nghe.
Ông không phải người sống, cũng không phải quỷ, mà là một tồn tại kỳ lạ sống ở căn phòng cạnh cổng cổ trạch.
Ông đặt cho cô cái tên:
Tô Trầm Hương.
Một lệ quỷ đầy hung khí—lại có tên riêng. Cảm giác đó, kỳ lạ mà… khiến cô thích.
Mọi chuyện cứ thế cho đến một ngày, ông biến mất.
Tấm bùa chú to đùng dán trên cánh cổng lớn—thứ ngăn cản cô bước ra thế giới ngoài kia—cũng biến mất theo.
Cô không còn bị ràng buộc nữa.
Cô đi khắp nơi trong cổ trạch, cố tìm bóng dáng người từng sống nương tựa với mình suốt bao năm—ông lão tóc trắng, râu bạc, lúc nào cũng cười tủm tỉm gọi cô là “Trầm Hương ngoan”.
Tìm mãi không thấy.
Nếu trong cổ trạch không còn, tám phần là… đã bị một con lệ quỷ nào đó ăn mất rồi.
Khi ấy, cô tức đến phát điên.
Ai trong đám lệ quỷ cũng biết—lão nhân đó là người cô bảo hộ. Vậy mà vẫn dám ra tay với ông ấy, chẳng phải là không xem cô ra gì?
Vì tôn nghiêm của bản thân, và cũng vì cái bụng đang trống rỗng, Tô Trầm Hương đã nuốt sạch cổ trạch trong một lần.
Cô ăn đến thỏa mãn.
Hồ máu cạn sạch. Những hàng cây hình người đổ rạp. Bạch cốt hoá thành bụi. Những căn phòng âm u giờ không còn chút khí quỷ nào.
Nhưng… cô đã quá tay.
Không để dành nổi một con lệ quỷ làm “dự trữ lương thực”, Tô Trầm Hương ngủ một giấc thật lâu sau bữa no ấy—rồi tỉnh dậy vì đói cồn cào.
Khi mở mắt ra, cả người mệt lả, mắt thấy sao bay tứ phía. Cô gắng gượng bò ra cổng cổ trạch, nơi từng bị phong ấn bằng lá bùa lớn. Lá bùa ấy không biết từ khi nào đã biến mất.
Cô mệt mỏi trườn ra khỏi cửa, rồi ngất lịm trước thềm nhà.
Lần tiếp theo cô có ý thức… chính là lúc bị Từ Lệ tát.
Nhớ đến đoạn đời kỳ lạ ấy, Tô Trầm Hương theo phản xạ sờ bụng mình.
Đói.
Cô… lại đói rồi.
Tô Minh từng nghĩ, Tô Trầm Hương một khi đã vào Lâm gia, chắc sẽ không bao giờ quay đầu lại, càng không thèm để ý đến người nhà ở quê.
Từ lúc cô sống ở Lâm gia đến giờ, đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi về.
Anh hít một hơi sâu, cố nén giọng hỏi:
“Sao mày lại bị Lâm gia đuổi ra?”
Thấy cô che bụng, anh mở hộp xe, lôi ra hai thanh sô-cô-la ném qua.
Tô Trầm Hương đỡ lấy, cắn một miếng.
Ngọt dịu, xen chút chua nhẹ. Vị ngon đến mức khiến cô rưng rưng nước mắt.
Không phải vì đói. Mà vì… thất vọng.
Sô-cô-la có ngon đến đâu, cũng không lấp đầy được cái đói nơi linh hồn cô—cái cảm giác rỗng tuếch đến từ bản chất lệ quỷ.
Thì ra, dù bám vào thân thể người sống, “thức ăn” của cô vẫn chẳng hề thay đổi.
Nhưng suốt bao năm được lão nhân dạy bảo, cô đã học được cách kiềm chế. Dù khao khát được ăn đến mấy, cô vẫn nhẫn nhịn được.
Sô-cô-la không giải được cơn đói kia, nhưng dạ dày ấm lên, trong thân thể cũng dần dần có sức.
Gặm từng chút một, Tô Trầm Hương cúi đầu ngoan ngoãn. Vừa nhai sô-cô-la, vừa lén dùng tay giấu đi những lọn tóc vẫn còn âm khí lạnh lẽo, nhét chúng xuống khe ghế.
Cô vừa làm vừa nói nhỏ:
“Lâm Nhã ngã cầu thang. Bọn họ đổ oan cho em, nói là em đẩy.”
“Có phải mày làm không?” – Tô Minh hỏi, giọng vẫn lạnh.
“Không phải.”
Ngoài dự đoán, Tô Minh chẳng hề truy hỏi thêm. Anh nhìn cô, như thể—tin là thật.
Cô hừ nhẹ, tiếp tục nhét thêm vài lọn tóc lạnh ngắt xuống ghế.
Nếu không phải Tô Minh cứ phòng cô như phòng trộm, có khi cô đã nhét luôn vào túi áo vest của anh rồi.
Cô từng làm vậy với lão nhân trông cửa—chỉ cần tóc cô hiện diện bên người ai đó, lệ quỷ khác sẽ không dám chạm vào họ.
“Vậy giờ mày định sao?” – Anh hỏi, giọng đã bớt gay gắt nhưng vẫn còn mệt mỏi.
“Em muốn về nhà.”
Trong ký ức của thân thể này, cha ruột Tô Cường là một người cha tốt. Sau khi ly hôn với Từ Lệ, sợ con gái bị mẹ kế ghét bỏ, ông không tái hôn, chăm chỉ làm việc để nuôi con ăn học.
Cả đời ông dốc sức vì con, nhưng vì không đủ tiền, không thể cho con một cuộc sống đủ đầy. Khi biết con có “cha kế nhà giàu”, ông không níu giữ, để mặc con bỏ đi.
Nghĩ đến đây, thiện cảm vừa nhen nhóm trong lòng Tô Minh liền tắt lịm.
Anh lại nhớ đến việc người nhà đang thúc giục chú Tô Cường đi xem mắt, hy vọng chú tái hôn. Nhưng nếu Tô Trầm Hương trở về, ông sẽ chẳng đồng ý.
Cô là gánh nặng, là lý do khiến chú mãi không thể bắt đầu lại.
Tô Minh hít sâu, ánh mắt tối sầm.
“Giờ chưa bàn chuyện đó.” – Anh không nói thẳng, nhưng thái độ rõ ràng là không ủng hộ.
Tô Trầm Hương không hiểu vì sao anh không muốn cho cô về quê, nhưng chắc hẳn có lý do.
Cô nghĩ ngợi một lúc, rồi nhỏ giọng:
“Em thi đậu trường cấp ba trọng điểm rồi. Chuyển trường thì phiền lắm.”
Trong vali của cô vẫn còn giấy báo trúng tuyển.
Mặc dù mới bám vào thân thể người sống, nhưng cô vẫn nhớ lời lão nhân từng nói với mình:
“Học hành chăm chỉ, ngày nào cũng tiến lên. Là lệ quỷ cũng phải học chữ.”
Cô từng học không ít kiến thức trong cổ trạch.
Vì vậy, chuyện thi đậu cấp ba trọng điểm… là điều có thể hiểu được.
Tô Minh nghe vậy, cười khẩy.
Vẫn là cái kiểu Tô Trầm Hương xưa kia—chê nghèo yêu giàu, không thay đổi.
Cô không muốn về nhà, chỉ vì sợ phải rời khỏi thành phố lớn, rời khỏi cái trường trọng điểm danh giá.
“Bị Lâm gia đuổi, không muốn về nhà. Thế mày tính làm gì?” – Giọng anh đầy mỉa mai.
“Nghe nói anh vẫn độc thân. Vậy cho em ở nhà anh đi.” – Tô Trầm Hương trả lời tỉnh bơ, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn chuyện tiền điện.
Cô đã trả giá mười sợi tóc rồi, đáng một chỗ ở chứ!
Hơn nữa, Tô Minh là trai độc thân, trong nhà không có bạn gái—cô ở nhờ cũng chẳng ai ghen. Cô chỉ cần kiếm được chút tiền, sẽ lập tức dọn đi, không làm phiền ai.
Tô Minh: …
Anh chưa từng gặp đứa con gái nào mặt dày như vậy.
Nhưng nhìn lại… cô vẫn là học sinh lớp 10. Một mình lang thang ngoài đường, lỡ gặp chuyện gì thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






