Sau khi giải thích rõ ràng tình hình cho Mộc Dao, Tường Vi liền lui ra ngoài. Nghe tiểu thư gọi, nữ hài vội đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt Mộc Dao, cung kính hỏi: "Tiểu thư, người có gì dặn dò ạ?"
"Ừm, Tường Vi, mang theo linh thạch, chúng ta đi dạo phố!"
Mộc Dao biết rằng ở Tu chân giới, linh thạch chính là tiền tệ lưu thông của các tu sĩ. Linh thạch được chia làm bốn loại, hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm.
Một viên trung phẩm đổi được một trăm viên hạ phẩm, một viên thượng phẩm đổi được một ngàn viên trung phẩm, và một viên cực phẩm có thể đổi lấy mười ngàn viên thượng phẩm.
Tuy nhiên, người ta thường không dùng linh thạch cực phẩm để trao đổi vì chúng vốn đã rất hiếm, nếu có cũng sẽ được giữ lại để bố trí trận pháp.
"Chúng ta đi dạo phố sao? Thật ạ? Tiểu thư, vậy thì tốt quá! Người đợi nô tỳ một chút, nô tỳ đi lấy đồ ngay đây!"
Vừa nghe được lệnh đi dạo phố, cả người Tường Vi lập tức trở nên phấn khích lạ thường. Đôi chân nhỏ nhắn của nha đầu ấy cứ thoăn thoắt, cái miệng nhỏ thì líu ríu không ngừng về những món ăn vặt và những món đồ chơi lạ mắt ở phường thị Sương Vụ Tiên Thành.
Mộc Dao đi bên cạnh nhìn dáng vẻ hớn hở của cô bé mà không khỏi thấy buồn cười xen lẫn chút bùi ngùi. Có lẽ nha đầu này đã bị gò bó trong bốn bức tường đá của Lâm gia quá lâu rồi. Trong những gia tộc tu tiên lớn với quy củ nghiêm ngặt, nha hoàn nếu không được chủ tử đích thân cho phép thì tuyệt đối không được tùy tiện bước chân ra khỏi cổng phủ. Huống chi Tường Vi lại hầu hạ một thứ nữ vốn không mấy tiếng tăm như nàng, cơ hội được nhìn ngắm thế giới bên ngoài lại càng hiếm hoi hơn.
Hai chủ tớ cứ thế một đường rời khỏi Trúc Vân Cư, băng qua những hành lang dài hun hút và những khu vườn nhỏ được chăm sóc kỹ lưỡng, đi thẳng về hướng cổng chính của Lâm gia.
Trúc Vân Cư, nơi ở hiện tại của nàng, nằm ở một góc khá yên tĩnh và hẻo lánh trong phủ, dường như cũng phản ánh phần nào vị thế khiêm tốn của mẹ con nàng trong gia tộc họ Lâm này.
Khắp nơi đều là kỳ hoa dị thảo, đẹp không sao tả xiết, khí thế phi phàm.
Tuy Lâm gia chỉ là một gia tộc tu tiên hạng trung, nhưng trong gia tộc cũng có đại tu sĩ cảnh giới Tàng Thần tọa trấn.
Vị đại tu sĩ này chính là lão tổ của Lâm gia. Theo lời Tường Vi, lão tổ Lâm gia hiện đã hơn 2800 tuổi, với tu vi là Tàng Thần hậu kỳ. Tuổi thọ của tu sĩ sẽ tăng dần theo tu vi.
Luyện Khí kỳ: Tuổi thọ về cơ bản không khác gì phàm nhân.
Trúc Cơ kỳ: Được xem là thực sự bước vào ngưỡng cửa tu chân, tuổi thọ tăng lên hai trăm tuổi.
Kim Đan kỳ: Tuổi thọ là 500 tuổi.
Nguyên Anh kỳ: Có thể sống tới một ngàn tuổi.
Xuất Khiếu kỳ: Tuổi thọ là hai ngàn tuổi.
Tàng Thần kỳ: Có thể sống tới bốn ngàn tuổi.
Tu vi càng cao, tuổi thọ càng dài, và khi phi thăng thành tiên thì sẽ sống thọ cùng trời đất.
Ngoài gia chủ Lâm Chấn Nam, Lâm gia có tổng cộng mười bảy vị trưởng lão. Gia chủ Lâm Chấn Nam có tu vi Xuất Khiếu hậu kỳ. Các trưởng lão cốt cán trong gia tộc cũng đều là những người có tu vi cao thâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
