"Phù! Cuối cùng cũng đọc xong!"
Đặc biệt là những phân đoạn Lâm Mộc Phỉ cùng dàn nam chính quyền năng ra tay "hành" cho những nữ phụ làm nền phải lên bờ xuống ruộng, sống dở chết dở. Mỗi lần đọc đến đó, cô lại cảm thấy cực kỳ hả hê, như trút bỏ được mọi bực dọc thường ngày.
Mộc Dao khẽ đưa tay xoa xoa đôi mắt đã bắt đầu cay xè và mỏi mệt sau nhiều giờ dán mắt vào màn hình. Cơn buồn ngủ ập đến khiến đầu óc cô trở nên choáng váng, nặng trĩu như đeo chì. Chẳng kịp suy nghĩ thêm gì nữa,
Mộc Dao quẳng chiếc điện thoại sang một bên rồi thả mình ngã nhào xuống giường, chìm sâu vào giấc ngủ mộng mị...
Bên trong một căn phòng được bài trí tinh xảo, mang đậm vẻ cổ kính, một nữ hài khoảng chừng năm tuổi đang nằm trên chiếc giường lớn được chạm khắc cầu kỳ.
Sắc mặt nữ hài trắng bệch, nhưng da dẻ lại trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, trông hệt như một con búp bê bằng sứ.
Lúc này, nữ hài ngủ không hề yên ổn, đôi mày nhỏ nhíu chặt lại, dường như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn nào đó.
Bỗng nhiên một quả cầu ánh sáng trắng xuyên qua cửa sổ, bay thẳng vào đầu của nữ hài.
"Ưm... Chuyện gì thế này? Mình đang ngủ ở nhà cơ mà? Đây là đâu?"
Khi Mộc Dao hoàn toàn tỉnh táo lại, một cảm giác kinh hoàng bao trùm lấy tâm trí cô. Nơi này không phải là căn phòng ngủ quen thuộc với chiếc chăn ấm áp, mà là một cõi hư vô kỳ quái đến mức rợn người.
Xung quanh chỉ là một màu đen kịt, đặc quánh và sâu thẳm, tựa như cô đang bị nhốt trong một không gian khổng lồ chìm trong bóng tối vĩnh hằng. Không có trần nhà, không có sàn đất, cũng chẳng có lấy một âm thanh hay hơi thở của sự sống.
Điều khiến Mộc Dao kinh khiếp nhất chính là bản thân cô. Cô không còn cảm nhận được tay chân, không thấy thân thể bằng xương bằng thịt của mình đâu nữa.
Lúc này, Mộc Dao kinh ngạc nhận ra mình đã biến thành một quả cầu ánh sáng nhỏ màu trắng, phát ra những tia sáng yếu ớt giữa màn đêm vô tận.
Sự hoảng hốt dâng cao, cô cảm thấy mình như một hạt bụi lạc lõng giữa vũ trụ, tuyệt vọng xoay xở để tìm kiếm lấy một lối thoát hay dù chỉ là một tia sáng đồng loại. Đang lúc tưởng chừng như sắp bị sự cô độc bóp nghẹt, Mộc Dao đột nhiên phát hiện ở phía xa xa có một đốm sáng khác.
Đó là một quả cầu ánh sáng khác, nhỏ hơn cô vài phần, đang nhấp nháy một cách run rẩy giữa hư không.
"Ngươi là ai, tại sao lại ở trong cơ thể ta!" Bỗng một giọng nói non nớt vang lên bên tai Mộc Dao.
Mộc Dao khựng lại: "Ai đang nói vậy? Lẽ nào là quả cầu ánh sáng nhỏ ở đối diện?"
Ngay lúc Mộc Dao còn đang phân vân, giọng nói non nớt lúc nãy lại vang lên: "Ta không cần biết ngươi là ai, mau cút khỏi cơ thể của ta, nếu không đừng trách ta!"
Giờ thì Mộc Dao có thể chắc chắn chính quả cầu ánh sáng nhỏ kia đang nói chuyện, vì mỗi lần âm thanh xuất hiện, nó lại nảy lên nảy xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)