“Trình Khanh thiếu gia không có khả năng gian lận……”
Chu ma ma kêu trời khóc đất vọt vào trong trường thi, mấy người Du Tam theo sát sau đó.
Mạnh Hoài Cẩn nhíu mày: “Trường thi trọng địa, vú già nhà ai ầm ĩ như thế?”
Trình Khanh nhấc tay, Mạnh Hoài Cẩn ý bảo nàng có chuyện liền nói, Trình Khanh nhỏ giọng nói: “Mạnh sư huynh, đây là ma ma quản sự bên người kế tổ mẫu của ta, nàng cũng là phụng mệnh đến đây quan tâm ta, nhờ sư huynh mời Chu ma ma đi ra ngoài, đừng khó xử Chu ma ma.”
Mạnh Hoài Cẩn không khỏi liếc mắt nhìn Trình Khanh một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


