"Đây là cơ hội cuối cùng để ông chuộc tội với mẹ tôi."
Dạ Thiên Quân trầm mặc không nói, có lẽ trong suốt những năm tháng qua, cũng đã đôi lần ông ta cảm thấy lương tâm cắn rứt.
Nhớ lại ánh mắt đượm buồn và nụ cười nhàn nhạt đó, ông ta thật sự không thể quên.
Ánh mắt đau khổ và tuyệt vọng khi bà ấy nhìn ông, giống như một nỗi ám ảnh mà đến cuối đời ông cũng không thể thoát khỏi.
Đó là tội lỗi mà ông đã gây ra.
"Thẩm Linh...ta...ta...xin lỗi!"
"Dạ Thẩm Linh đã chết rồi, tôi là Nhược Y Hạ!"
"Là ai cũng được! Xin hãy nhận lời xin lỗi của ta!"
"Ha...!Vậy ông làm cho mẹ tôi sống lại đi, tôi sẽ tha thứ cho ông!"
Dạ Thiên Quân nhìn cô gái nhỏ, hình ảnh khi cô còn bé lại hiện lên.
Năm đó, có một người đã vui mừng chào đón cô xuất hiện.
Năm đó, có một cô bé nắm tay ông ta chập chững đi những bước đầu tiên.
Năm đó, có đôi môi chúm chím đã gọi ông là cha.
Năm đó, có một cơ thể bé xíu luôn đứng trước cửa đợi ông trở về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
