Dạ Thẩm Linh tỉnh lại đã là tám giờ sáng ngày hôm sau.
Cả đêm qua anh đã dày vò cô đến mức đó thì không đau mới lạ.
Cô bước vào phòng tắm, một chiếc váy trắng đã được treo sắn ở đó.
Thẩm Linh mỉm cười, vội vội vàng vàng mà tắm rửa rồi thay quần áo.
Nhưng mà...!người đàn ông đêm qua...đâu rồi?
Mặc kệ đi, anh có tay có chân, muốn đi đâu cũng được, cô không thể quản.
Lật đật phóng ra ngoài cửa, cô va vào một vòng ngực rắn chắc rồi trực tiếp bị vòng tay ai đó ôm lấy.
Thẩm Linh đưa tay xoa lên trán mình, liền nghe được một giọng nói quen thuộc.
"Muốn đi đâu?"
"Đi làm".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
