Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành trình thành quan nhất phẩm của nông nữ Chương 9: Quy Tắc Ngầm

Cài Đặt

Chương 9: Quy Tắc Ngầm

Xuân Hiểu ngồi ở một bên lẳng lặng nghe cha trò chuyện, nàng chợt phát hiện, thì ra bản thân cũng không hiểu hết về cha mình.

Có lẽ trong mắt cha, những việc từng giúp đỡ người khác vốn chẳng phải điều gì đáng đem ra khoe khoang.

Dương lão nhị mặt sạm đi, tai hơi nóng lên.

“Nhờ có phương thuốc ngài cho, nương tử ta mới tránh được khổ sở mỗi khi giao mùa. Phu thê chúng ta nên cảm tạ ngài mới phải.”

Hắn chưa từng nghĩ bản thân làm được việc gì ghê gớm. Trái lại, là Tôn đại phu vẫn luôn âm thầm trợ giúp vợ chồng hắn. Hắn chỉ có thể dốc hết sức mình, che chở cho một nhà Tôn đại phu được bình an.

Chừng nửa canh giờ sau, Tôn đại phu đóng cửa y quán sớm hơn thường lệ, dẫn cha con Dương lão nhị trở về hậu viện.

Vợ chồng Tôn đại phu ở tại hậu viện y quán. Sân không lớn, trong viện bày la liệt những giá phơi dược liệu, hai dược đồng đang cặm cụi trở dược.

Phu nhân của Tôn đại phu đã ra ngoài mua thịt dê, hôm nay tính bụng chiêu đãi cha con Dương lão nhị cho đàng hoàng.

Tôn đại phu pha trà, thấy Xuân Hiểu dáng dấp rắn rỏi, càng nhìn càng ưa thích.

“Vừa rồi ngươi xách thuốc xoay người liền đi, cũng không cho ta cơ hội nói chuyện, hại ta còn chưa kịp chuẩn bị lễ gặp mặt cho nha đầu này.”

Nói rồi, ông tháo từ cổ tay xuống một chuỗi hạt, không nói hai lời liền đưa sang.

Xuân Hiểu nhận lấy chuỗi tay, vừa cầm trong tay đã ngửi thấy mùi dược hương nhàn nhạt.

“Đây là…?”

“Đừng coi thường chuỗi hạt này. Gặp lúc nguy hiểm, nó có thể cứu mạng.”

Xuân Hiểu lập tức hiểu ra giá trị của nó.

“Ta không thể nhận, ngài mau thu lại đi.”

Tôn đại phu xua tay.

“Lão phu không có hậu nhân, giữ thứ này trong tay cũng uổng phí. Con mang theo, cha mẹ con cũng yên tâm hơn.”

Xuân Hiểu nhìn về phía cha.

“Cha?”

“Nhận đi.”

Giọng Dương lão nhị đầy bất đắc dĩ. Hắn sợ nhất lão gia tử cho lễ gặp mặt, nên mới vội vàng đưa khuê nữ rời đi, nào ngờ vẫn không tránh khỏi.

Xuân Hiểu đeo chuỗi tay, đứng dậy hành lễ với Tôn đại phu.

“Ta sẽ luôn mang theo, tuyệt không phụ tấm lòng của ngài.”

Tôn đại phu lúc này mới hài lòng vuốt râu.

“Được, được.”

Nói xong, ông bắt mạch cho tiểu cô nương.

“Nha đầu này thân thể hiếm thấy, vô cùng cường tráng.”

Ông đã bắt mạch cho không biết bao nhiêu người, đây là lần đầu tiên gặp được mạch tượng rắn rỏi như vậy.

Dương lão nhị nghe xong liền vui mừng.

“Có lời ngài nói, ta cũng yên tâm.”

Trò chuyện thêm một lúc, phu nhân của Tôn đại phu xách theo năm cân thịt dê trở về, lại còn mua thêm một vò rượu, vội vã bước vào sân.

“Nãi nãi, ta giúp ngài nhóm lửa.”

“Được.”

Ngô nương tử nhìn Xuân Hiểu chằm chằm một lát, ánh mắt thoáng sững sờ, rất nhanh liền thu lại cảm xúc, dắt tiểu cô nương vào phòng bếp.

Dương lão nhị đợi khuê nữ rời đi, mới hạ giọng hỏi.

“Ngài vẫn chưa có tin tức của tiểu nhi tử sao?”

Tôn đại phu lắc đầu.

“Nó bị bắt cóc đã nhiều năm, nào có thể dễ tìm.”

Dương lão nhị thở dài. Vợ chồng Tôn đại phu cũng là người đáng thương. Đại nhi tử từng làm thái y cho phủ của hoàng tử, vì bị cuốn vào tranh đấu hậu trạch mà cả nhà không ai thoát được. Chỉ có Tôn đại phu mang theo thê tử cùng tiểu nhi tử trốn khỏi kinh thành.

Khó khăn lắm mới yên ổn được một chỗ, tiểu nhi tử lại bị bọn buôn người bắt cóc. Cẩn thận tính ra, đã hơn ba mươi năm trôi qua.

Xuân Hiểu nhận ra Ngô nương tử nhiều lần đỏ hoe hốc mắt. Nàng không mở miệng hỏi, bởi sợ chạm vào vết sẹo trong lòng bà.

Ngô nương tử thoăn thoắt hầm thịt dê, lại trộn thêm một đĩa củ cải giòn ngon. Mọi thứ thu xếp xong xuôi, thấy tiểu cô nương an an tĩnh tĩnh ngồi một bên, bà vẫn không nhịn được mà muốn lại gần.

Ngô nương tử ngồi xuống cạnh nàng.

“Cha con mỗi lần trở về đều không mang theo con. Con sinh ra mười hai năm, đây vẫn là lần đầu chúng ta gặp mặt.”

“Vừa rồi con nghe Tôn gia gia nói, khi cha còn là đệ tử tục gia đã kết giao với Tôn gia gia.”

Ngô nương tử gật đầu.

“Đúng vậy. Khi ấy nếu không có cha con, lão nhân nhà ta e là không sống nổi. Ta cũng vì thế mà theo ông ấy đi suốt quãng đường này.”

“Nãi nãi, lau nước mắt đi.”

Ngô nương tử nhận lấy khăn tay.

“Già rồi, dễ đa cảm. Khăn tay này tinh xảo lắm, con tự thêu sao?”

“Ngài nhìn tay con xem, con đâu thêu được. Đây là nương con thêu cho.”

Ngô nương tử nắm lấy đôi tay nhỏ của tiểu cô nương.

“Ai da, ngón tay có vết chai do luyện chữ. Cha con nói ngươi học hành giỏi, xem ra cũng không khoác lác.”

“Con đọc sách quả thật rất tốt.”

Ngô nương tử bị chọc cười. Dáng vẻ tự tin của tiểu cô nương khiến người ta càng nhìn càng yêu thích.

Tôn gia có thêm cha con hai người, không khí liền náo nhiệt hơn hẳn. Hai vợ chồng già vui vẻ uống mấy chén rượu, nụ cười cả đêm không dứt.

Buổi tối, Dương lão nhị ở chung phòng với dược đồng, Xuân Hiểu thì ở một mình trong phòng cho khách.

Sáng sớm hôm sau, trời vừa tỏ, Xuân Hiểu đã dậy đứng tấn. Thấy Tôn đại phu chuẩn bị chế thuốc viên, nàng lập tức tiến lại gần quan sát.

Chừng một khắc sau, Tôn đại phu dừng tay vo thuốc.

“Tìm ta có chuyện gì?”

Xuân Hiểu cười hì hì.

“Cha vẫn luôn nói y thuật của ngài cao minh. Con muốn hỏi ngài có thể làm thuốc mê không?”

Tôn đại phu nhíu mày.

“Cha con cần dùng?”

“Không, con dùng.”

Tôn đại phu nhìn tiểu cô nương mặc nam trang từ đầu đến chân.

“Làm được.”

Xuân Hiểu xoa tay.

“Con cần liều lượng đủ làm ngất cả một đàn ngựa.”

“Con muốn tự mình bắt ngựa hoang sao?”

Tiểu nha đầu này, lá gan cũng quá lớn rồi.

Dương lão nhị đứng sau lưng khuê nữ đã một lúc, trừng mắt nhìn cái ót của nàng.

“Chúng ta quả thật có việc cần dùng. Mong ngài giúp chúng ta làm một ít.”

Xuân Hiểu đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của cha. Tối qua nàng đã kể cho cha nghe chuyện Quan đại ca gặp mã phỉ*. Ban đầu cha rất giận, không đồng ý để nàng tham gia. Sau khi nghe xong kế hoạch của nàng, cha mới miễn cưỡng gật đầu.

(*) Mã phỉ: là cách gọi bọn thổ phỉ, cướp đường chuyên cưỡi ngựa, thường hoạt động ở các vùng thảo nguyên, sa mạc, biên giới Tây Bắc trong bối cảnh cổ đại hoặc cận đại.

Tôn đại phu đánh giá cha con hai người.

“Ta đã biết các ngươi không thể vô duyên vô cớ ở lại Kháo Sơn trấn. Được rồi, ta sẽ làm thêm mông hãn dược.”

Xuân Hiểu nói:

“Trong tay chúng ta hiện không đủ tiền thuốc, nhưng Tôn gia gia yên tâm, nhất định sẽ không thiếu ngài.”

Nàng không làm bộ làm tịch lấy bạc ra đặt trước, như vậy chỉ càng giả dối. Thẳng thắn nói rõ còn hơn.

Tôn đại phu không hỏi cha con họ dùng để làm gì, chỉ gật đầu.

“Liều lượng khá lớn, hai cha con ở lại giúp ta một tay.”

Dương lão nhị nói:

“Làm phiền ngài.”

Cha con hai người không khách sáo, Tôn đại phu lại càng vui vẻ, cả ngày dù bận rộn vẫn luôn mang theo nụ cười.

Ba ngày sau, tiêu hành cuối cùng cũng đến Kháo Sơn trấn. Dược đồng trong y quán vẫn luôn chú ý tin tức. Khi có tin xác thực, Xuân Hiểu cùng cha lập tức đi tìm trưởng tử của Quan gia.

Ngoài khách điếm, Quan Hành Chu thấy cha con hai người thì vô cùng vui mừng, chủ động đề nghị:

“Hai người đi cùng tiêu hành về Tây Ninh thành đi, trên đường cũng an toàn hơn.”

Dương lão nhị nhớ tới đại tỷ.

“Chuyến đi Phủ Châu lần này có thuận lợi không?”

Giọng Quan Hành Chu khẽ chậm lại.

“Dương nhị thúc, một nhà Dương đại cô về Phủ Châu chỉ ở hai năm. Mười năm trước đã rời đi rồi, hàng xóm nói là lên kinh thành.”

Xuân Hiểu nghe xong, trong lòng khẽ thắt lại. Ở kiếp trước, nàng chỉ mải lo báo thù. Đợi đến khi muốn tìm đại cô thì thân thể đã suy kiệt, cho đến lúc sắp chết cũng không có chút tin tức nào.

Dương lão nhị gượng cười.

“Lần này làm phiền ngươi.”

“Có gì đâu mà phiền.”

Ánh mắt Xuân Hiểu chuyển sang đoàn xe ngựa dừng bên đường. Trên xe đều phủ kín hàng hóa, đủ thấy chuyến này thương đội đã bỏ ra không ít vốn liếng.

Cha con hai người không thể nhắc tới chuyện mã phỉ. Sau vài câu hàn huyên, họ hẹn sáng hôm sau cùng lên đường, rồi trở về y quán.

Tôn đại phu biết cha con hai người đi cùng tiêu hành thì gật đầu.

“Như vậy rất tốt, ta cũng yên tâm hơn.”

Tiêu hành quanh năm hộ tống thương đội, chỉ cần qua Kháo Sơn trấn liền xem như an toàn. Đây cũng là lý do Quan gia đại lang dám mời cha con họ đồng hành.

Quy tắc ngầm của mã phỉ vốn không phải bí mật. Lần này lại có kẻ phá lệ, không chỉ chặn thương đội mà còn muốn diệt khẩu. Nếu không nhờ tiêu hành và hộ vệ thương đội liều mạng chống đỡ, Quan Hành Chu không chỉ mất một cánh tay, mà ngay cả mạng cũng khó giữ.

Sáng sớm hôm sau, cha con hai người đúng giờ xuất hiện trước khách điếm. Quan Hành Chu trong tiêu hành cũng xem như một tiểu đầu mục, đã sớm bàn bạc ổn thỏa. Các tiêu sư không lấy làm lạ khi thấy cha con họ, còn thân thiện chào hỏi.

Đợi thương đội rời khỏi Kháo Sơn trấn, Quan Hành Chu tiến sát bên Xuân Hiểu.

“Sao trong sọt của muội còn mang theo rượu? Ta đứng từ xa đã ngửi thấy mùi rượu mạnh rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc