Buổi chiều, Dương đại bá dẫn theo hai người đệ đệ cùng nhi tử sửa sang nông cụ dùng cho vụ thu hoạch ngày mai. Đại bá mẫu Tề thị thì về nhà mẹ đẻ đón tiểu nữ nhi cùng tôn tử.
Dương lão gia tử và Dương lão thái thái gắng gượng tinh thần, ngồi trong sân xoắn dây thừng. Nhị phòng Điền thị cùng Lưu thị của tam phòng thì bận rộn muối dưa chua củ cải để ăn suốt mùa đông.
Cả nhà đều không nhàn rỗi, Xuân Hiểu cầm tiền đến nhà đồ tể trong thôn đặt thịt cho ngày mai.
Dương lão gia tử nhìn theo bóng dáng tiểu tôn nữ, hạ giọng nói với lão bà tử:
“Nha đầu Xuân Hiểu này, thật là đáng tiếc, nếu là tiểu tử thì tốt biết mấy.”
Lời này trúng ngay tâm sự của ông.
Dương lão thái thái vốn đang lo lắng cho ngoại tôn nữ, tâm tình không tốt, nghe vậy liền đáp:
“Có tiếc nuối thì cũng chỉ là nha đầu.”
Dương lão gia tử nhìn con cháu bận rộn trong sân, trong lòng nghẹn đến khó chịu.
Ông có ba trai hai gái. Trưởng tử không có thiên phú đọc sách, lại càng không gánh vác được trọng trách của trưởng nam. Con thứ hai thì có năng lực, có đảm đương, chỉ tiếc không hợp đường khoa cử. Người duy nhất còn có thể trông cậy là lão tam, nhưng lại thiếu quyết đoán, lần này thi đỗ tú tài cũng là nhờ thông gia của nhị phòng tận tình dạy dỗ.
Trương gia lần này dám ngang nhiên gây chuyện, suy cho cùng vẫn là Dương gia không có người chống lưng, không áp chế được nhà họ Trương.
Còn đời cháu, đại phòng có hai tôn tử, tính tình giống hệt đại nhi tử. Tiểu tôn tử của tam phòng mới ba tuổi, căn bản chưa thể trông cậy.
Dương lão thái thái nghe lão nhân thở dài, trong lòng càng phiền, liền nói:
“Ông đừng có thở dài nữa. Ông nghĩ xem, về sau Uyển Thanh phải làm sao đây?”
Dương lão gia tử hừ lạnh một tiếng:
“Bà lo cho ngoại tôn nữ, còn không bằng lo cho đại a đầu. Nó đi một chuyến là mười hai năm, đến giờ vẫn chưa có chút tin tức nào.”
Dương lão thái thái mắt ngấn nước:
“Hai nha đầu nhà chúng ta sao lại không thể khiến người ta yên tâm thế này? Đại nha đầu một mực đòi gả cho thương hộ, mười hai năm trước cả nhà rời Tây Ninh thành, đi là đi biệt mười hai năm. Nha đầu này, sao lòng lại nhẫn tâm đến vậy?”
Dương lão nhị đi ngang qua nghe được, liền nói:
“Nương, lần này lão đại của Quan gia áp tải đến Phủ Châu, con đã nhờ hắn dò hỏi tin tức rồi. Nương, đại tỷ không phải người nhẫn tâm đâu.”
Dương lão thái thái nghẹn giọng:
“Ta thà rằng nó nhẫn tâm.”
Nhẫn tâm ít ra còn sống tử tế, chỉ sợ nhất là ở Giang Nam, xa nhà mẹ đẻ, lỡ xảy ra chuyện gì…
Xuân Hiểu từ nhà Vương đồ tể trở về, vừa đi tới đầu ngõ liền bị người chặn lại.
“Uy, ngươi không đứng dậy, ta sẽ không khách khí đâu.”
Từ Gia Viêm giật giật tai, thân thể vẫn không nhúc nhích, trong lòng hạ quyết tâm hôm nay nhất định phải ăn vạ cô nương Dương gia được sủng ái nhất này.
Xuân Hiểu chống cằm nghĩ thầm, nàng xuyên qua mới mấy ngày, tương lai đã thay đổi không ít. Đầu tiên là nhị cô không hòa li thành công, giờ thì hay rồi, Từ Gia Viêm không ăn vạ nhị đường tỷ, lại chuyển sang ăn vạ nàng.
“Nếu ngươi không đứng dậy, ta đi đấy.”
Nàng nói xong liền làm bộ nhấc chân rời đi.
Nghe thấy tiếng bước chân, trong lòng Từ Gia Viêm chợt trầm xuống. Hắn cẩn thận hé mắt nhìn trộm, liền đối diện với một đôi mắt hạnh.
Tiểu cô nương hơi mập, trên gương mặt tròn trịa là ý cười rõ ràng, ánh mắt như đang hỏi: Ngươi còn giả vờ làm gì?
Từ Gia Viêm:
“!!”
Việc này hoàn toàn không giống với suy đoán của hắn. Cô nương được được sủng ái nhất ở Tiểu Biên thôn, chẳng phải nên đơn thuần, dễ lừa hay sao?
Xuân Hiểu ngồi xổm xuống, móc ra một viên đường nhét vào miệng, giọng thong thả:
“Ngươi cũng thật biết chọn người để bắt nạt ha.”
Từ Gia Viêm xấu hổ ngồi dậy, ánh mắt lại không nhịn được thường xuyên liếc về phía gò má phúng phính của tiểu cô nương.
“Ta không phải muốn bắt nạt ngươi.”
“Ồ.”
Xuân Hiểu gật đầu.
“Ngươi chỉ là muốn kiếm phiếu cơm lâu dài.”
Từ Gia Viêm: “……”
Dương gia cô nương… thông minh như vậy sao?
Xuân Hiểu đưa cho hắn một viên đường khác:
“Ăn đi.”
Từ Gia Viêm mặt không đỏ tim không đập nhận lấy, nhét vào miệng. Vị ngọt tan ra, đôi mắt hắn trong nháy mắt hơi đỏ. Từ ngày bị lưu đày đến nay, hắn chưa từng được ăn đường.
“Cảm ơn.”
Xuân Hiểu ra hiệu cho hắn ngồi xuống ven đường:
“Ngươi để ý tới ta từ lúc nào?”
Con đường này giáp rừng núi, đến mùa thu hoạch thường xuyên có lợn rừng xuống núi. Rất ít người đi một mình, ngay cả đốn củi cũng chọn đường lớn.
Từ Gia Viêm ăn xong viên đường, bụng đỡ đói hơn chút:
“Ta vẫn luôn ở gần đây tìm đồ ăn, đoán ngươi sẽ đi đường nhỏ về, nên chờ ở đây.”
“Gan ngươi cũng lớn.”
Xuân Hiểu nhìn hắn.
“Lý chính không nói khu này hay có lợn rừng sao?”
Từ Gia Viêm cười khổ:
“Ở chỗ đông người, rất khó kiếm được đồ ăn đủ no.”
Xuân Hiểu thở dài:
“Từ gia bán hai nữ nhi, kiếm được không ít bạc, rõ ràng không lo ăn uống, còn khắt khe với ngươi như vậy, đây là muốn ép ngươi thỏa hiệp?”
Sắc mặt Từ Gia Viêm trong nháy mắt thay đổi.
Bộ dạng đáng thương liền biến mất, ánh mắt lạnh lẽo như sói con.
“Ngươi biết cái gì?”
“Ánh mắt này mới vừa mắt.”
Xuân Hiểu cười nhạt.
“Ta biết Từ gia nữ nhi đặc biệt nhiều, Từ gia không phải thứ tốt.”
Không tính những cô nương còn nhỏ, chỉ riêng cô nương từ độ tuổi mười hai đến mười sáu đã có năm người. Chỉ cần nghĩ cũng biết, Từ gia chưa bao giờ tiếc dùng nữ nhi để đạt mục đích.
Thân thể Từ Gia Viêm cứng đờ.
Hắn chợt nhận ra, việc tính kế Dương Xuân Hiểu ngay từ đầu đã là sai lầm. Cô nương này không chỉ thông minh, mà còn nhìn thấu lòng người.
Từ Gia Viêm mím chặt môi. Những biểu hiện làm nũng trên xe bò hôm qua, hóa ra chỉ là ảo giác.
“Nếu ngươi không còn chuyện gì, ta đi trước.”
“Ai.”
Xuân Hiểu gọi hắn lại.
“Ngươi đi như vậy, tỷ tỷ của ngươi cũng đói bụng đấy.”
Từ Gia Viêm đột ngột quay đầu, ánh mắt sắc lạnh:
“Ngươi hỏi thăm Từ gia để làm gì?”
“Thật oan cho ta.”
Xuân Hiểu lắc đầu.
“Đừng coi thường lòng hiếu kỳ của thôn dân. Ở trong thôn, Từ gia không có bí mật.”
Từ Gia Viêm thu lại cảm xúc, giọng trầm xuống:
“Nơi này cũng là thôn lưu đày.”
Ý là trong thôn có không ít gia quyến lưu đày, cớ gì lại thích bới móc Từ gia như vậy.
Xuân Hiểu nhếch môi cười:
“Từ gia làm người đọc sách, thể diện không sạch. Càng xấu xa, càng rối loạn, trong lòng người khác lại càng thấy dễ chịu.”
Đó là nhân tính.
Lưu đày nơi biên cảnh không phải toàn người tốt. Có tham quan ô lại thật sự, có kẻ làm ác, cũng có người vô tội bị liên lụy.
Nhìn Từ gia đem việc lợi dụng nữ nhi bày ra ngoài sáng, những kẻ kia liền cảm thấy mình còn chưa thối nát đến tận xương.
Vì thế, bát quái Từ gia, moi móc Từ gia, dường như trở thành thú vui chung.
Tiểu Biên thôn vốn chỉ có hai mươi hộ dân bản địa, năm mươi hộ còn lại là trong chín mươi tám năm kiến quốc lục tục lưu đày đến.
Sau khi va chạm, mài giũa, Tiểu Biên thôn ngược lại vẫn coi như yên ổn.
Từ Gia Viêm kéo nhẹ khóe môi:
“Ta đúng là xem thường nơi này.”
Xuân Hiểu không sợ lợn rừng.
Hai ngày nay luyện võ, nàng phát hiện vì đầu thai rồi lại xuyên trở về, ngũ cảm trở nên nhạy bén hơn, sức lực theo rèn luyện cũng ngày một tăng.
Vừa rồi cố ý đi đường nhỏ, chính là muốn xem có bắt được thứ gì không.
Thật cho rằng nàng mang cung tiễn ra ngoài chỉ để luyện tập sao?
Từ Gia Viêm nhìn theo bóng Dương Xuân Hiểu rời xa, giơ tay sờ mặt.
Ở kinh thành có nam phong quán, việc yêu thích nam phong bày ra công khai. Hắn đè nén cảm giác ghê tởm trong lòng, cất kỹ đường,vội vãn nhanh bước chân rời đi.
Xuân Hiểu còn chưa về đến nhà, liếc mắt đã thấy cha đứng phía xa, liền vẫy tay gọi:
“Cha, sao cha lại ra đón con?”
“Thấy con đi lâu chưa về, ta với mẫu thân con lo lắng nên ra đón.”
Dương lão nhị nhìn khuê nữ từ trên xuống dưới.
“Sao con đi lâu thế?”
Thấy khuê nữ hoàn hảo, trái tim hắn mới yên ổn.
“Con nghĩ xem có đánh được con thỏ nào không, ai ngờ gặp phải sói con, đợi một lúc mới về.”
Giọng Dương lão nhị lập tức cao lên:
“Sói con?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






