Lâm Vân Văn: “Tam đệ, đây là tiền hoa hồng của đệ tháng này.”
Lâm Vân Dật dùng thần thức kiểm tra túi trữ vật trên tay, có chút kinh hỉ nói: “1000 linh thạch? Nhiều hơn tháng trước không ít nha! Tháng trước chỉ có 400.”
Lâm Vân Văn: “Bánh bông lan bán rất chạy, có rất nhiều tán tu mua về làm lương khô, còn có mấy thương đội lớn đặt một lượng lớn.”
Lâm Vân Dật: “Nghe cũng không tệ.”
Lâm Vân Văn vô cùng hâm mộ nói: “Tam đệ đúng là người tài giỏi!”
Hắn vất vả giúp mẫu thân trồng trọt, một năm cũng chỉ được 400 linh thạch, mà tam đệ mới 6 tuổi, một tháng đã có thu nhập 1000 linh thạch.
Năm hắn bằng tuổi tam đệ, sống rất chật vật.
Tam đệ lại không giống vậy, tuổi còn nhỏ đã là Thần Tài của Lâm gia, thật sự là người so với người sẽ tức chết người mà.
Tam đệ lợi hại như vậy, mà Giang gia lại không vừa mắt, đúng là không biết nhìn người.
Lâm Vân Văn: “Gần đây có khách đến thăm, là người của Giang gia.”
Lâm Vân Dật: “Người của Giang gia đến đây làm gì?”
Lâm Vân Văn: “Linh thạch động động lòng người, chắc là thấy chúng ta gần đây kiếm được không ít, nên ghen tị thôi.”
Lâm Vân Dật: “Lão cha không có tiết lộ chuyện gì chứ?”
Lâm Vân Văn: “Không có.”
Lâm Vân Dật: “Đại ca chắc chắn như vậy sao?”
Lâm Vân Văn bất đắc dĩ nói: “Cả ngày đệ đều dùng ánh mắt coi tiền như rác mà nhìn phụ thân, phụ thân đương nhiên là phải cẩn thận hơn rồi.”
Lâm Vân Dật: “Nếu vậy, đệ liền yên tâm. Nói đến chuyện này, e là bánh bông lan cũng sắp ế hàng rồi.”
Lâm Vân Dật: “Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, gần đây bên ngoài có lời đồn gì không?”
Lâm Vân Văn: “Đều là những lời ghen ghét, nói là loại bánh này quá thô ráp, không đủ tinh xảo.”
Lâm Vân Dật cười nhạo một tiếng, nói: “Tiền nào của nấy, đồ vật tinh xảo, giá tiền cũng sẽ cao hơn.”
Lâm Vân Văn: “Tam đệ nói đúng.”
Lâm Vân Dật xoa cằm, nói: “Cũng đúng, chỉ dựa vào bánh bông lan, đúng là có chút đơn điệu, thỉnh thoảng cũng cần phải cho ra mắt một ít sản phẩm tinh tế mới lạ, để mọi người mở mang tầm mắt.”
Lâm Vân Văn: “Tam đệ lại có chủ ý gì sao?”
Lâm Vân Dật: “Làm phiền đại ca tìm cho đệ một ít linh sữa bò tới đây.”
Lâm Vân Văn: “Chuyện nhỏ.”
Lâm Vân Dật: “Đa tạ đại ca.”
Lâm Vân Văn: “Khách sáo cái gì, nếu tam đệ có yêu cầu gì, cứ việc nói.”
…
Lâm Vân Dật tốn nửa tháng, rốt cuộc cũng làm ra bánh kem.
Lâm Vân Văn nhìn ba cái bánh kem, có chút kích động nói: “Tam đệ, đây là loại bánh ngọt tinh tế mà đệ nghiên cứu sao? Thoạt nhìn đúng là rất xinh đẹp.”
Lâm Vân Dật gật đầu, nói: “Đúng vậy, huynh xem loại bánh này đi, một tầng tiếp nối một tầng, có thể đặt tên là bánh “Từng Bước Thăng Cấp”, có thể dụ dỗ mấy tu sĩ đang bị kẹt ở bình cảnh đến mua, cầu mong may mắn.”
Mắt Lâm Vân Tiêu sáng lấp lánh nói: “Loại bánh này trông rất đẹp, chắc chắn sẽ bán chạy.”
Lâm Vân Văn: “Bánh “Từng Bước Thăng Cấp”, cái tên này hình như không được sang trọng cho lắm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


