Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Nghịch Tập Của Gia Tộc Pháo Hôi Chương 26:

Cài Đặt

Chương 26:

Đối mặt với những ánh mắt tràn đầy mong đợi, Lâm Vân Dật xua tay nói: “Sau này, bánh bông lan sẽ không thiếu, còn chuyện làm thiếp thì không cần đâu.”

Lâm Vân Dật có chút cạn lời, âm thầm cảm thán nữ tu ở thế giới này thật bưu hãn, lông còn chưa mọc đủ, đã nghĩ đến chuyện làm thiếp, hắn thật sự tiêu thụ không nổi.

Lâm Vân Dật làm không ít sản phẩm thử nghiệm, các thành viên trong tiểu đội nuôi gà phụ trách ăn thử.

Sản phẩm thử nghiệm rất nhiều, các thành viên trong tiểu đội ăn không hết, liền mang ra ngoài chia cho mọi người trong tộc.

Không ít người trong tộc nhờ phúc của các thành viên trong tiểu đội, đã được ăn bánh bông lan, ai nấy đều khen không dứt miệng, địa vị của các thành viên trong tiểu đội cũng theo đó mà tăng lên.

Sau khi điều chỉnh công thức nhiều lần, Lâm Vân Dật làm một mẻ bánh, đưa đến cửa hàng bán.

Bánh bông lan được làm từ trứng Linh Kê, thơm ngọt ngon miệng.

Mười cái bánh bông lan bằng 1 linh thạch, sau khi bánh bông lan được bày bán, đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi.

Một số tán tu đi ngang qua, cũng sẽ mua một ít để làm lương khô.

Giang gia…

Mấy đứa nhỏ tụ tập lại một chỗ, ăn bánh bông lan.

“Hình như đây là bánh bông lan do Lâm gia làm ra, 1 linh thạch 10 cái, cũng không đắt lắm.”

“Ta nghe nói, loại bánh bông lan này hình như là do tên Ngũ linh căn kia của Lâm gia nghĩ ra.”

“Ta nghe nói, trước đó không lâu, Lâm Vân Dật còn nhắm đến nội tạng của yêu thú, khắp nơi thu mua nội tạng bẩn thỉu, hôi thối của yêu thú.”

“Lâm gia muốn thứ đó làm gì? Không lẽ muốn tu luyện tà thuật?”

“Tà thuật thì không đến mức, nghe nói là dùng để nuôi gà.”

“Nghe nói, tư chất tu luyện của tên Ngũ linh căn Lâm gia không tốt lắm, nhưng lại rất có tài kinh doanh.”

“Tu sĩ chúng ta theo đuổi đại đạo mới là chính đạo, ta nghe nói tên Ngũ linh căn của Lâm gia cả ngày chỉ biết làm bạn với phân gà.”

“Ta cũng có nghe nói, nghe nói hắn muốn dùng phân Linh Kê để cải tạo ruộng đất bình thường, muốn biến ruộng đất bình thường thành linh điền.”

“Ruộng đất bình thường đâu có dễ thay đổi như vậy, chỉ dựa vào phân Linh thôi sao? Tên đó đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”

Giang Đàm Nhi đen mặt nói: “Đừng nói nữa, nếu còn nói nữa, bánh ngọt cũng ăn không nổi nữa. Bánh bông lan này đúng là thô ráp, chỉ có mấy tên tán tu kia mới thích, kém xa bánh ngọt của Bát Trân Phường.”

“Đó là đương nhiên, Bát Trân Phường có Linh Trù Sư tọa trấn, nếu như so sánh, bánh bông lan của Lâm gia thật sự có chút khó coi.”

“…”

Phủ thành, cửa hàng luyện khí Nguyệt Xuyên.

Một đứa nhỏ khoảng sáu, bảy tuổi đang cầm bánh bông lan gặm.

Cửa hàng luyện khí Nguyệt Xuyên chỉ là một cửa hàng luyện khí bình thường ở phủ thành, chủ cửa hàng là một đôi phu thê Luyện Khí Sư.

Chủ cửa hàng Giang Khanh Xuyên, có tu vi Luyện Khí tầng bảy.

Bà chủ cửa hàng Diệp Tịnh Nguyệt, có tu vi Luyện Khí tầng sáu.

Đứa nhỏ đanng gặm bánh chính là con của hai người bọn họ - Giang Nghiên Băng, là Ngũ linh căn, có tu vi Luyện Khí tầng hai.

Diệp Tịnh Nguyệt nhìn Giang Khanh Xuyên, nói: “Nghe nói, loại bánh bông lan này là do Lâm gia bán, mà người nghĩ ra loại bánh này chính là đứa nhỏ Ngũ linh căn kia của Lâm gia.”

Giang Khanh Xuyên: “Đứa nhỏ Ngũ linh căn kia của Lâm gia, nghe nói là một đứa trẻ rất thông minh.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc