Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Làm Mẹ Kế Thập Niên 70 Chương 29: Xử Lý Nhậm Vũ

Cài Đặt

Chương 29: Xử Lý Nhậm Vũ

Hồi đó, Nhậm Vũ khóc đến thảm thiết, Đường Vãn Ngâm và mấy người xung quanh nghe mà cũng thấy chua xót. Dù hiện tại cô chẳng ưa gì Nhậm Vũ, nhưng với những người có quá khứ như vậy, cô vẫn thấy thương cảm và tiếc nuối.

Phong trào về nông thôn đúng là đã làm thay đổi số phận biết bao người. Những cặp tình nhân từng gắn bó, chỉ vì bị điều động xuống nông thôn mà cả đời mỗi người rẽ về một hướng. Tình cảm dù có sâu nặng đến đâu, cũng khó mà thắng nổi thời gian và khoảng cách.

Thực ra, thanh niên trí thức vẫn được về thăm nhà, nhất là dịp Tết hay nông nhàn. Nhưng dù được về, cũng chỉ là "thăm người thân", vì nhà trong thành không còn là nhà mình nữa rồi.

Nếu câu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì thôi, Đường Vãn Ngâm còn không đến mức đem ra giễu cợt Nhậm Vũ. Nhưng tiếc là, Nhậm Vũ vẫn chưa chịu từ bỏ.

Cô ta sau đêm khóc lóc thảm thương, hôm sau đã xin nghỉ, vội vã bắt xe quay về thành. Sau đó, chạy thẳng đến nhà người ta làm loạn một trận, vừa khóc vừa tố người yêu cũ bị vợ dụ dỗ, bảo cô vợ kia không biết xấu hổ, phá hoại tình cảm của họ.

Thậm chí cô ta còn van xin người ta ly hôn, nói mình sẵn sàng cưới thay, nuôi luôn cả đứa con nếu anh ta yêu con đến vậy…

Kết quả, đương nhiên là hai vợ chồng người ta đuổi thẳng cổ cô ra khỏi cửa.

Đường Vãn Ngâm gọi cô ta là loại chẳng xứng làm mẹ kế, cũng là vì chuyện này.

Đến giờ Nhậm Vũ vẫn không cho là mình sai. Mồm năm miệng mười cứ oang oang rằng người ta dụ dỗ chồng cô ta, chẳng chịu tự nhìn lại cái bộ dạng hoang tưởng của bản thân.

Bị Đường Vãn Ngâm nói trúng tim đen, Nhậm Vũ giận quá mất khôn, lập tức vung tay đẩy một cái.

Ruộng mùa này bắp đang lớn, đường đi lồi lõm, lại lắt nhắt lá cây tua tủa như dao, Đường Vãn Ngâm bị đẩy một cái, chân trượt, suýt thì ngã chúi về phía trước.

Cô nhanh tay chống đất kịp lúc, phát hiện ngay sát mặt mình là một khúc cây bắp khô bị người khác dẫm gãy, sắc lẹm.

Tim Đường Vãn Ngâm khẽ động, cô liền buông tay, giả bộ mất đà té xuống, cuộn người lăn nhẹ về phía trước như thể bị xô rất mạnh.

Đến lúc “bò dậy” được, cô lập tức đưa tay che mặt.

Lúc này, có người trong thôn đi ngang nhìn thấy, lập tức hỏi:

“Gì thế? Té à?”

Đường Vãn Ngâm run rẩy chỉ vào Nhậm Vũ, khóc lóc kể tội:

“Nhậm Vũ! Sao cậu lại thế? Chỉ vì tôi không đồng ý bao che cho cậu trộm bắp, mà cậu đánh tôi hả?”

Nhậm Vũ ngẩn người, không ngờ cô lại bịa ra chuyện tày trời như vậy.

Trong thôn, chuyện trộm thóc trộm bắp của hợp tác xã là tội to, bị bắt được là cả đời không ngóc đầu lên được.

Cô ta vội vàng xua tay:

“Không phải! Tôi không…”

Đường Vãn Ngâm lúc này mới buông tay khỏi mặt, để lộ ra một vết trầy xước dài, rớm máu. Cô vừa khóc vừa kêu thảm:

“Tôi mới mười tám tuổi thôi mà, giờ mặt lại có vết sẹo dài như vậy, tôi còn mặt mũi nào làm người nữa đây?”

Câu “còn ai lấy nữa” vừa ra đến cửa miệng thì Đường Vãn Ngâm sực nhớ… mình đã có chồng rồi. Nhưng cũng may, người ta nghe thế vẫn đủ hiểu vấn đề, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về Nhậm Vũ.

“Nhậm Vũ, cậu ác quá! Bắp mùa này lá sắc như dao, đi đứng còn dễ xước, cậu còn đẩy người ta, tính giết người đấy à?”

Nhậm Vũ cãi:

“Không phải tôi làm! Vết thương kia có sẵn rồi! Không phải do tôi!”

Đường Vãn Ngâm lúc này lấy kỹ thuật diễn xuất mấy năm “cày” phim truyền hình ra, gương mặt hòa quyện giữa uất ức, bàng hoàng và nhẫn nhịn, nghẹn ngào nói:

“Đều là lỗi của tôi… tôi không chịu bao che cho cậu trộm bắp nên cậu tức giận cũng phải… Nhưng tôi thực sự không thể làm chuyện xấu như vậy…”

Khổng Thu Lộ chen lên nói nhỏ:

“Mọi người có thấy không? Lúc nãy Vãn Ngâm ngã ngay đúng cái khúc cây đó.”

Người ta nhìn theo, gật gù:

“Đúng rồi, đúng ngay mặt thật!”

Nhậm Vũ tức đến muốn phát điên, nhào tới định túm lấy Đường Vãn Ngâm. Cô đã phòng trước, đợi Nhậm Vũ vừa duỗi tay ra là liền ôm mặt kêu lên:

“Á! Nhậm Vũ, cậu còn đánh tôi nữa hả?”

“Đồ điên!” Nhậm Vũ hét lên.

Người dân xung quanh ùa tới ngăn cản, có người lớn tiếng:

“Xạo! Tôi thấy rõ cô đưa tay ra kia mà!”

“Tôi… tôi chỉ duỗi tay thôi! Có chạm vào đâu!”

“Thế không định đánh thì đưa tay ra làm gì? Rảnh quá không biết làm gì à?”

“Ngày thường tôi đã thấy cô không phải dạng đứng đắn gì rồi!”

“Cái loại này cần phải nghiêm trị để răn đe!”

Đường Vãn Ngâm đứng nép vào người Khổng Thu Lộ, “yếu ớt” lau nước mắt, trong bụng đã sắp cười lăn vì quá hả hê.

Quần chúng đúng là sức mạnh vĩ đại!

Cuối cùng, đại đội trưởng và ông trưởng thôn cũng tới. Vừa nghe dân kể lại, họ nhìn sang Đường Vãn Ngâm rồi quay sang Nhậm Vũ, ai nấy đều hiểu rõ tình hình.

Dù đội trưởng Lý Sơn có không ưa Đường Vãn Ngâm, cũng đành phải ngậm đắng nuốt cay lần này bỏ qua, vì dư luận đang hoàn toàn đứng về phía cô.

Còn Nhậm Vũ, vì bị gán mác trộm bắp của đại đội, cho dù có oan hay không, thì cũng bị quy chụp rồi.

Cuối cùng, Lý Sơn buông lời dứt khoát:

“Được rồi được rồi! Gấp rút thu hoạch còn chưa đủ vội sao? Còn bày trò đánh nhau nữa? Mau làm việc đi! Nếu hai ngày tới mà không thu xong bắp, còn trồng được vụ kế à? Còn có gì mà ăn?”

Mọi người nghe tới “lương thực” là vội vã quay lại làm việc. Nhưng vẫn có người ngoái đầu nói:

“Nhậm Vũ, nếu còn bị bắt gặp trộm bắp, đừng trách bà con không khách khí!”

Thời này, đa phần ngô đều phải nộp cho nhà nước. Chỉ sau khi hoàn thành chỉ tiêu, phần dư mới được chia về cho dân.

Cho nên ai trộm bắp, chính là trộm phần ăn của cả làng. Một trái bắp cũng không thể thiếu!

Dân làng đương nhiên không thể tha cho loại người như Nhậm Vũ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc