Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hành Trình Làm Mẹ Kế Thập Niên 70 Chương 15: Còn May Có Không Gian

Cài Đặt

Chương 15: Còn May Có Không Gian

Tuyệt vọng tràn ngập trong lòng, Đường Vãn Ngâm đành phải trông cậy vào đống đồ trong không gian mà cô đang có. Những thứ mang đậm công nghệ hiện đại thì tạm thời cất kỹ — cái gì không thể để lộ thì tuyệt đối không thể lấy ra!

Dù sao cũng đang trong thời kỳ “lao động xuống nông thôn”, nhất cử nhất động đều bị người ta dòm ngó. Đã thế trong nhà còn ba đứa trẻ tuy biết nói nhưng chưa chắc biết giữ mồm giữ miệng, cô chẳng dám mạo hiểm.

May mà khu đất sáu mét vuông trong không gian của cô vẫn còn trồng được kha khá rau xanh trái cây đủ loại.

Chỉ tiếc là... không có gạo!

Không thể trách Đường Vãn Ngâm. Ở thế kỷ 21, ai mà nghĩ được sẽ có ngày chính mình không có cơm để ăn cơ chứ? Khi đó cô chỉ quan tâm hộp cơm ba bữa ăn có ngon hay không nào có nghĩ đến chuyện phòng thân đâu!

Cơm sáng xong, Đường Vãn Ngâm đi gọi ba đứa nhỏ.

Mạnh Tử Mẫn dụi dụi mắt, còn mơ màng, chẳng rõ mình đang ở đâu.

Còn Mạnh Tử Thanh thì giật mình bật dậy như lò xo, sợ tới mức hồn vía lên mây:

“Con... Con không lười! Con, con đi làm việc ngay đây ạ!”

Không đợi Đường Vãn Ngâm mở miệng, con bé đã lọ mọ bò xuống giường đất, lật tung tìm chổi. Vừa bước ra sân, thấy bãi cỏ cao ngập người, mới sực nhớ ra không cần quét sân, cũng chẳng có gà vịt gì để cho ăn, quần áo thì cả đám vẫn mặc nguyên, không có gì để giặt…

Mạnh Tử Thanh đứng đực ở cửa, ngơ ngác không biết làm gì tiếp theo.

Mạnh Tử Mẫn cũng lồm cồm ngồi dậy, quỳ trên giường, cả người run rẩy.

Cả hai đứa đều quen với việc trời chưa sáng đã bị gọi dậy làm việc. Vừa tỉnh giấc đã theo phản xạ đứng dậy lao động.

Đường Vãn Ngâm khẽ thở dài. Mấy đứa trẻ càng như vậy, cô càng căm ghét cái tên Mạnh Vũ Kỳ kia.

Đúng là... cha kiểu gì vậy không biết!

Cô nửa ngồi xuống, nhẹ nhàng lau mặt cho Mạnh Tử Thanh, nắm tay con bé dắt vào trong. Sau đó lại ôm lấy Mạnh Tử Mẫn, cuối cùng là gọi tên cái đứa vẫn còn ngủ say sưa:

“Tiểu heo lười, dậy nào! Mẹ sắp đi chợ mua đồ, không mang các con theo được, nhanh lên ăn cơm đi!”

Mua đồ?

Mạnh Tử Thanh và Mạnh Tử Mẫn trợn tròn mắt. Mạnh Tử Lễ vẫn mơ màng bò dậy, đầu còn gật gù lắc lư, miệng lẩm bẩm:

“Đi... với mẹ... với mẹ...”

Nó chẳng hiểu gì, chỉ biết nghe lời chị, nghe lời mẹ, và trong lòng chỉ có một ý nghĩ đơn giản nảy sinh từ hôm qua:

Muốn đi cùng người mẹ dịu dàng thơm tho, hay cười này!

Đường Vãn Ngâm bật cười, dứt khoát ôm Mạnh Tử Lễ lên vai, để thằng bé ngủ tiếp trên vai mình.

Thằng nhóc chưa đến ba tuổi, gầy trơ xương, nhẹ đến đáng thương chắc chưa đầy 10 cân.

Cô dẫn cả ba đứa vào bếp, cùng nhau ăn sáng ngay trên bệ bếp đất.

Không phải cô không muốn ăn trong phòng, mà là trong phòng trống không đến đáng sợ ngoài cái giường đất thì chẳng còn thứ gì. Muốn có bàn ăn, còn phải đi nhặt gạch, tìm miếng gỗ kê lên mới xong.

Mỗi người được chia một quả trứng gà và một củ khoai lang. Sau đó, cô đẩy cái bát tráng men ra:

“Nhà không có nhiều chén, các con ráng uống chung đi.”

Vệ sinh hay không, giờ cũng chẳng còn lựa chọn.

Cô cũng bưng hộp cơm nhôm lên, bắt đầu ăn cháo khoai lang đỏ.

Mà cháo này không chỉ là khoai. Cô đã lén lấy thêm một hộp cơm trong không gian, trộn nửa hộp gạo trắng vào nấu chung gạo tuyết trắng, khoai lang vàng óng, thêm trứng gà tròn xoe. Đám nhỏ nhìn thấy mà sững sờ.

Đường Vãn Ngâm gõ gõ vào bát:

Thậm chí lúc thảm nhất, người ta ăn hết phần ruột khoai, chỉ vứt lại ít vỏ có dính tí thịt khoai cũng bắt tụi nhỏ ăn “cho đủ bữa”.

Mạnh Tử Thanh thì đưa mắt nhìn Đường Vãn Ngâm một cái, rồi khẽ khàng bóc vỏ trứng gà đưa cho Mạnh Tử Lễ.

Mạnh Tử Lễ ôm trứng, vừa gặm vừa tấm tắc:

“Trứng... ăn ngon!”

Đường Vãn Ngâm đặt hộp cơm xuống, vươn tay bóc giúp trứng cho tụi nhỏ, vừa nói:

“Các con cứ ăn đi, mẹ bóc cho.”

Mạnh Tử Thanh hơi do dự, rồi cũng bưng bát lên, uống từng ngụm cháo. Tiếng con bé nhỏ xíu nghẹn ngào:

“Dạ...”

Mỗi đứa được ăn một quả trứng, một củ khoai to bằng nắm tay. Cả tô cháo khoai lang hỗn hợp lớn như vậy mà sạch trơn không sót một giọt.

Đến nỗi Đường Vãn Ngâm cũng hơi lo lắng ăn kiểu này có bể bụng không đây?

Nhưng nhìn vẻ mặt ba đứa còn chưa đã thèm, chắc là ổn thôi.

Cơm nước xong, Đường Vãn Ngâm cầm theo toàn bộ số tiền và tem phiếu, chuẩn bị ra cửa.

Hiện giờ nông thôn chưa cho phép tự do buôn bán, muốn mua gì cũng phải lên trấn, trấn Bình Sơn.

Trên đó có Cung Tiêu Xã và tiệm quốc doanh, cô phải lên đó mua mấy vật dụng cơ bản như chậu rửa mặt, khăn lau, đồ dùng hàng ngày.

Nhân tiện... cũng muốn xem thử có cái gọi là “chợ đen” không.

Thực ra chợ đen bây giờ cũng chẳng đen tối gì, toàn bán đồ thường, chỉ là ngoài luồng kế hoạch nhà nước, không nằm trong nền kinh tế tập trung.

Dựa vào số tiền 23 đồng “tiền an trí” của cô mà phải nuôi bốn miệng ăn đúng là chuyện hoang đường!

Dù tính thêm tiền lương của Mạnh Vũ Kỳ, cũng chẳng đủ sống.

Không đi chợ đen thì không được. Ít nhất cũng phải tìm hiểu giá cả ngoài thị trường trước đã.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc