Câu hỏi "Ai đã giết đầu bếp?" thực chất chính là "Ai muốn giết Ngô Dũng?". Rốt cuộc thì, gã đầu bếp chỉ là kẻ chết thay cho Ngô Dũng mà thôi.
Như vậy, đáp án đã gần như bày rõ ràng ra trước mắt.
Trong vòng hỏi - đáp trước, ta biết được Mã Tuệ thích Xuân Cúc.
Trong phần cảnh tượng tái hiện, ta lại biết Ngô Dũng và Xuân Cúc là một đôi, và giữa Ngô Dũng với Lý Cường có mâu thuẫn không thể hòa giải.
Vậy kẻ làm ra chuyện này rốt cuộc là ai?
Mã Tuệ hay Lý Cường? Hay là cả hai cùng tham gia?
Tiếng tích tắc đếm ngược của đồng hồ hệ thống phó bản vang lên, vô cớ thúc giục kích thích thần kinh của tất cả mọi người đến mức căng lên như dây đàn.
Tạ Đức thấy trán Bái Đuôi rịn ra mồ hôi lạnh, cậu cũng không khỏi cảm thấy sốt ruột:
"455, hung thủ rốt cuộc là ai?"
[Đừng vội.]
455 khẽ rên một tiếng, hàng loạt những dòng số 0 và 1 chi chít không ngừng chạy trên màn hình điện thoại, cố gắng tìm kiếm trong mẩu cốt truyện thế giới mà nó đã trộm được, xem có câu trả lời hay không.
Ngụy Nghiên Trì và Lão Vưu Kim lúc này đều giữ im lặng. Có lẽ cả hai đã biết đáp án, nhưng tất cả đều đang quan sát sắc mặt của 39. Dù sao Bái Đuôi là người của 39, muốn cứu hay muốn bỏ, tất cả đều nằm trong một ý niệm của cậu.
Họ không thể nhìn thấu được người đàn ông với gương mặt vô cảm kia ruốt cuộc là đang muốn kiểm tra năng lực của Bái Đuôi, hay là đang cân nhắc giá trị của cô.
Thời gian đã đếm ngược đến 20 giây.
39 vẫn không có nửa phần động tĩnh, như thể sống chết của Bái Đuôi chẳng liên quan gì đến mình.
Cũng phải. Trong phó bản, người người đều vì lợi ích của bản thân, cá lớn nuốt cá bé, mạnh được yếu thua. Nếu Bái Đuôi đến ngay cả một câu hỏi đơn giản như vậy cũng không trả lời nổi, thì tự nhiên là cô không còn giá trị lợi dụng hay hợp tác nữa.
Nhưng... nhưng mà... cô thực sự không dám cược. Là cô tự mình cho mình là đúng, cứ cho rằng mình quan trọng 39 sẽ cứu mình. Vốn dĩ 39 đâu phải người lương thiện, chẳng phải đó là điều cô đã biết ngay từ đầu rồi sao?
39 đã làm hết tình hết nghĩa, dẫn cô né tránh bao nhiêu là nguy hiểm, vậy mà cô lại vô dụng đến thế...
Khóe mắt Bái Đuôi hoe đỏ, móng tay bấu vào lòng bàn tay để lại những vết hằn sâu, để lại những vết thương rớm máu.
30 giây đếm ngược này sao mà vừa dài đằng đẵng, lại vừa trôi qua nhanh đến vậy. Sinh mạng của cô dường như cũng đang dần trôi theo những con số này.
[Thôi thì, đành cược một một lần.]
Chỉ còn mười giây.
Bái Đuôi khẽ mấp máy môi, giọng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: "Mã Tuệ..."
Đột nhiên, 455 hét lên: [Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi! Là Mã Tuệ, Lý Cường, Trương Chí và Xuân Cúc! Tất cả đều là hung thủ!]
39 dường như bật ra một tiếng cười khẩy rất nhẹ, rồi nói:
"Mã Tuệ, Lý Cường, Trương Chí, Xuân Cúc. Tất cả đều là hung thủ."
Bái Đuôi ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt ngấn lệ. Cô sụt sịt mũi, vội vàng trả lời câu hỏi mà hệ thống phó bản đưa ra, không một chút hoài nghi.
"Là Mã Tuệ, Lý Cường, Trương Chí và Xuân Cúc!"
Lúc này, giọng nói của hệ thống phó bản nghe vang lên như thanh âm cứu rỗi:
[Trả lời chính xác.]
Bái Đuôi lặng lẽ lau nước mắt, vô cùng cảm động vì vào giây phút cuối cùng, anh 39 lại một lần nữa cứu mình.
Bên ngoài, cái đầu gào lên một tiếng vừa tuyệt vọng vừa phẫn nộ:
"Tao sẽ không tha cho bọn bay đâu!"
Sau đó, nó cứ thế lăn đi như một quả bóng cao su.
Nguy hiểm đã qua rồi sao? Chưa chắc.
Cái đầu vừa mới biến mất.
Từ trong đống đổ nát, một cái xác không đầu rách nát, mềm oặt, dùng những ngón tay khó nhọc bò ra. Nó bước đi như một con zombie trong phim Train to Busan, từ lồng ngực phát ra những tiếng "khè khè" đáng sợ, tựa như tiếng cười điên dại của một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối.
Tạ Đức cảm thấy mình không thể cứ mãi chê 455 là đồ vô dụng được, rốt cuộc hệ thống phó bản còn chó má hơn 455 nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)