Khi những ngày hè oi ả bước vào giai đoạn cuối mùa, cũng là lúc kỳ nghỉ hè sắp sửa khép lại.
Lúc này, Lâm Tích đang ngồi trông tiệm tạp hóa của gia đình. Bên cạnh cô là chiếc quạt máy cũ kỹ cao ngang nửa người đang kêu o o từng tiếng. Từng luồng gió mát rượi phả thẳng vào mặt, thổi bay lòa xòa cả mái tóc đen mềm mại được cô buộc hờ hững phía sau đầu.
Trên tay cô lúc này đang cầm cuốn sách giáo khoa Toán lớp 11. Đây là cuốn sách cô đã mượn từ chỗ giáo viên ngay trước khi kỳ nghỉ hè bắt đầu. Ngay bên cạnh còn đặt thêm vài cuốn sách bài tập. Dù các góc sách đều được vuốt phẳng phiu, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra chúng đã được lật giở qua vô số lần.
Chỉ khác một điều, năm đó khi Lâm Tích nhập học, nhà trường không những miễn toàn bộ học phí mà còn trao cho cô khoản tiền thưởng lên tới một trăm ngàn tệ. Ngược lại, Trương Hàm phải tự bỏ tiền túi ra mới có thể vào học ngôi trường này. Bởi lẽ trong kỳ thi tuyển sinh lên cấp ba năm ấy, Lâm Tích chính là thủ khoa của toàn thành phố.
Lâm Tích ngước mắt nhìn bạn, vừa định lên tiếng đáp lời thì Trương Hàm đã vội vàng chuyển chủ đề, liến thoắng nói: "Đúng rồi, cậu có biết bây giờ đang có rất đông người tụ tập ở Ủy ban thôn không?"
Ủy ban thôn ư? Lâm Tích chớp mắt nhìn người đối diện. Đó chẳng phải là nơi chỉ có người lớn mới quan tâm thôi sao? Từ lúc nào mà Trương Hàm lại bắt đầu để ý đến mấy chuyện này vậy?
Nghĩ vậy, cô chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ ý không biết.
Vốn dĩ mục đích Trương Hàm chạy tới đây chính là để buôn chuyện. Thấy bạn lắc đầu, cô nàng liền vội vàng kể lể: "Nghe nói vị khách đến hôm nay vốn có nguyên quán ở thôn chúng ta. Sau này ra ngoài làm ăn phát tài lớn, giờ muốn quay về đầu tư cho thôn mình đấy."
Thấy Lâm Tích có vẻ không mấy hứng thú, Trương Hàm liền cố ý nhấn mạnh, giọng điệu đầy khoa trương: "Người ta lái hẳn xe Bentley đến đấy nhé!"
Bentley ư? Cái tên này thì Lâm Tích biết.
Ngôi trường cô đang theo học là một trường dân lập nằm trên thành phố. Chất lượng giảng dạy ở đó tuy chắc chắn không thể sánh bằng trường chuyên tốt nhất, nhưng nhìn chung cũng được coi là khá giả. Không ít học sinh con nhà giàu nhưng học lực kém, thi trượt trường chuyên, đều được phụ huynh vung tiền đưa vào học tại đây.
Vào những lúc tan trường, thỉnh thoảng cô vẫn thấy có phụ huynh lái loại xe đắt đỏ này đến đón con. Về phần Lâm Tích, với tư cách là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh cấp ba, năm đó cô chính là "tấm biển quảng cáo sống" được nhà trường bỏ tiền ra mua về.
Đúng vậy, chỉ vì khoản tiền thưởng một trăm ngàn tệ kia, cô đã dứt khoát từ bỏ ngôi trường cấp ba danh giá nhất để chọn vào học tại đây.
"Thế chẳng phải là chuyện tốt sao?" Lâm Tích vừa cầm bút lên, cắm cúi viết vài dòng vào vở, vừa tiện miệng đáp lời.
Trương Hàm vốn thừa biết tính bạn mình xưa nay luôn trầm mặc, ít nói. Bởi vậy cô nàng cũng chẳng để bụng thái độ thờ ơ ấy, định mở miệng kể tiếp. Thế nhưng, cứ nghĩ đến chuyện sắp nói ra, hai má Trương Hàm bỗng nhiên đỏ bừng, nóng ran.
Cô nàng ấp úng: "Vậy... cậu không nhìn thấy cái người kia sao..."
Trương Hàm cứ "cái người kia" mãi mà chẳng chịu nói rõ là ai, khiến Lâm Tích tò mò phải ngẩng đầu lên nhìn.
Đúng lúc này, tấm rèm nhựa trước cửa tiệm lại một lần nữa được vén lên. Lâm Tích xoay đầu nhìn sang, liền bắt gặp một bóng dáng cao gầy đang sải bước đi vào. Trương Hàm vốn đang tì người lên quầy thu ngân, đưa lưng về phía cửa cũng tò mò ngoái đầu nhìn theo. Nào ngờ vừa nhìn thấy người tới, cô nàng bỗng nhiên giật mình khẽ kêu lên một tiếng "A!".
Chàng thiếu niên cao gầy vừa bước vào cửa diện một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng quần jeans xanh nhạt. Chiếc áo sơ mi trên người cậu thực sự trắng đến mức phát sáng, thế nhưng thứ còn trắng hơn cả màu áo kia, lại chính là gò má của cậu. Làn da của người này chẳng biết được nuôi dưỡng thế nào mà lại trắng trẻo, mịn màng đến vậy, tựa như chưa từng bị ánh nắng mặt trời chạm tới.
Ngũ quan của thiếu niên vô cùng tinh xảo và sắc nét: đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao thẳng tắp. Đặc biệt là đôi môi kia, dù chắc chắn chẳng tô vẽ gì nhưng vẫn ánh lên sắc hồng nhạt tự nhiên, mang đậm nét thư sinh "môi hồng răng trắng".
Trên gương mặt cậu chẳng vương chút biểu cảm nào, ánh mắt lại mang theo vẻ biếng nhác xen lẫn chút ngạo mạn. Từ đầu đến chân cậu đều toát ra dáng vẻ tự phụ đặc trưng của những thiếu niên tuổi trẻ tài cao.
Cậu thong thả bước đến trước quầy thu ngân, chậm rãi vươn một tay ra, gõ nhẹ lên mặt kính hai cái. Sau đó, cậu khẽ mở lời: "Làm phiền lấy cho tôi một chai nước suối ướp lạnh."
Giọng điệu khi nói chuyện của cậu không nhanh không chậm, mang theo một vẻ biếng nhác và hờ hững. Nhưng đây tuyệt đối là chất giọng trầm ấm, êm tai nhất mà Lâm Tích từng được nghe.
Lâm Tích gật đầu, xoay người đi lấy nước suối cho cậu. Ngay khoảnh khắc mở cánh cửa tủ lạnh ra, trong đầu cô chợt lóe lên một câu nói: Thượng đế khi đóng cánh cửa này lại, sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa khác.
Nhưng xem ra, Thượng đế không chỉ mở cửa chính cho người này, mà còn ưu ái mở luôn cả cửa sổ trên trần nhà cho cậu ta đón nắng rồi.
Lúc cô cầm chai nước suối lạnh buốt quay lại, liền bắt gặp thiếu niên trước mặt hơi nhướng khóe mắt, tùy ý liếc nhìn chai nước trong tay mình.
Tiệm tạp hóa nhỏ nhà cô vốn chỉ có một chiếc tủ đông dùng để đựng kem, chứ không có loại tủ mát chuyên dụng để trưng bày đồ uống. Thế nên, bất cứ loại nước giải khát nào bỏ vào đó cũng đều bị đông cứng ngắc thành một tảng đá.
Lâm Tích nhìn cậu, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi: "Cậu còn muốn lấy nữa không?"
Trong đáy mắt thiếu niên xẹt qua một tia hứng thú xen lẫn suy ngẫm, sau đó cậu khẽ gật đầu.
Lâm Tích đáp gọn lỏn: "Một tệ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



