Cô không muốn người khác xem mình là trò cười, trong suốt quá trình cô đều giả vờ rằng mình rất bình tĩnh, nhưng trong lòng có phải nhiêu chua xót chỉ có mình cô biết.
Sau khi cô giải thích với khách khứa một câu, nói chú rể có chuyện không thể đến được, thì xuống sân khấu, không quan tâm đến những lời nghị luận dưới khán đài nữa.
Chú Trương quản gia nhà họ Lâm đi đến trước mặt cô: “Cô chủ, bà chủ gọi cô qua.
”
Đỗ Minh Nguyệt ngẩn ra một chút: “Được, bác dẫn đường đi.
”
Đỗ Minh Nguyệt bồn chồn bất an đi theo sau chú Trương, nghĩ đến người mình sắp gặp, không khỏi hoảng sợ trong lòng.
Có điều với biểu hiện trong đám cưới của cô, bà chủ nhà họ Lâm không hề làm khó cô, chỉ là nhắc nhở cô ở nhà họ Lâm phải biết học cách nhẫn nhịn.
Sau khi dạy dỗ vài câu, Đỗ Minh Nguyệt được chú Trương sắp xếp vào một căn phòng, căn phòng trống rỗng, ngoại trừ một chiếc giường lớn màu đỏ ra, thì không có gì cả.
Cô bước đến bên giường nằm xuống, trong đầu nhớ lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, không bao lâu cơn buồn ngủ ập đến, chìm vào giấc ngủ sâu.
Nóng, mang theo cảm giác mất trọng lượng khó nói, ập về phía cô, cô ngủ đến nỗi mơ màng cảm thấy cái chết đang đến gần cô.
Không lâu sau một cảm giác đau đớn như xé rách chân trời dưới hạ thân truyền đến, cưỡng ép kéo Đỗ Minh Nguyệt từ trong mơ ra.
Khoảnh khắc khi mở mắt ra, cô đối diện với một đôi mắt đen mịt sâu thẳm.
Khi nhìn rõ chủ nhân đôi mắt ấy là ai, sự hoảng sợ trong mắt cô nhanh chóng được thay bằng sự kinh diễm.
Là anh ta, tên cậu chủ ốm yếu kia.
Còn chưa kịp quan sát kỹ, người đàn ông cáu kỉnh di chuyển động tác, cơn đau khó nói dưới hạ thân ập đến.
Ngay khi cô muốn giãy dụa, đột nhiên, cơ thể phía trên bắt đầu co rút, ngất trên người cô.
Tình hình hiện tại khiến cô có chút không biết phải làm sao.
Đúng rồi, anh ta là người bệnh mà.
Hành vi cường thế bá đạo vừa rồi của đối phương khiến cô bỏ qua sự thật này.
Mở cửa, gọi người, rất nhanh trong phòng đã có một nhóm người tràn vào.
Nhìn thấy nhóm người làm việc có trật tự, sắc mặt của Lâm Hoàng Phong dần dần trở lên hồng hào, cô cũng yên tâm.
Nhớ đến tình hình phát bệnh vừa rồi của anh ta, trong lòng Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy sợ hãi.
Nếu như người đàn ông này xảy ra chuyện gì, vậy cô…
“Cô chủ, bà chủ gọi cô.
”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
