Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rất nhanh, đã đi tới bên cạnh Lý Ngũ Nha, y liếc mắt nhìn Hô Diên Hạ đã tắt thở, nằm ở trên đất, mặt đầy máu, mí mắt giật giật.
Tiểu muội đã đâm chết nam nhân cường tráng này bằng khuôn mặt vô cảm...
Tiểu muội đã hạ độc một cách rất bình tĩnh...
Lý Tam Lang nuốt nước miếng, tại sao trước kia lại không nhận ra, tiểu muội... lợi hại như vậy!
"Ca, sao huynh lại tới đây?" Lý Ngũ Nha hỏi, kéo suy nghĩ của Lý Tam Lang quay về.
"Huynh thấy muội đuổi theo người này chạy vào phòng dịch thừa, cứ mãi không đi ra, lo muội sẽ xảy ra chuyện, cho nên tìm tới.''
"Ca, huynh nhìn đi!'' Lý Ngũ Nha cười híp mắt giơ túi tiền lên: "Trong này có rất nhiều bạc vụn, chúng ta có tiền rồi!" Nàng suy nghĩ một chút, chắc là có khoảng mười lượng.
Xuyên đến nhà của Lý gia năm năm rồi, tiền tiết kiệm của bọn họ chưa từng vượt qua một trăm đồng.
Một lượng bạc có thể đổi thành một ngàn đồng tiền, mười lượng bạc chính là một vạn đồng tiền, cuối cùng cũng có thể cải thiện cuộc sống rồi!
"Đúng rồi, chỗ của Thất Lang còn có một túi tiền."
Lý Tam Lang vội vàng hỏi: "Tại sao Thất Lang lại có?"
Lý Ngũ Nha: "Lúc nãy khi muội và Thất Lang vừa trốn vào đường hầm, có một người cũng đi vào, sau đó muội đã dùng đá đập chết gã.''
Nhìn thấy Lý Ngũ Nha nói chuyện bằng giọng điệu hời hợt như vậy, mí mắt của Lý Tam Lang lại bắt đầu giật giật, vội vàng kéo Lý Ngũ Nha: "Đi, đưa ca ca đi nhìn một chút.''
Lý Ngũ Nha nhìn sắc mặt của Lý Tam Lang, lắc đầu nói: "Rất xa, ca ca, huynh bị thương rồi, phải mau quay về nhà nghỉ ngơi.''
Lý Tam Lang suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng không có kiên trì: "Vậy mau đưa ca ca đi tìm Thất Lang, chúng ta phải nhanh chóng đi ra khỏi đường hầm.''
Cùng lúc đó, Trang Ngọc Đường đã mang theo kỵ binh khống chế toàn bộ trạm dịch. Trong đại sảnh, một vị tướng sĩ đang báo cáo tình hình cho Trang Ngọc Đường.
"Tướng quân, đã hỏi rõ rồi, sở dĩ đám người của Bắc Yến này trúng độc, nghe nói là vì bọn họ đã uống nước của một đứa trẻ xách vào."
"Dưới lòng đất của trạm dịch có một cái đường hầm, nối thẳng ra bên ngoài cửa ải.''
Nghe vậy, sắc mặt của Trang Ngọc Đường nặng nề.
Phó tướng nói tiếp: "Hô Diên Hạ cũng trúng độc, chắc là trốn không xa, hẳn là phó tướng Từ có thể bắt người quay về. Chỉ là... một tên Bắc Yến khác đã rời đi trước sợ là không đuổi theo kịp.''
Trang Ngọc Đường đấm một quyền lên trên bàn: "Chắc chắn là Hô Diên Hạ đã để cho người nọ mang bản đồ bố trí quân sự ăn cắp được về đại doanh trại của Bắc Yến rồi.''
Vừa nghĩ đến chuyện bản đồ bố trí quân sự của Đại Sở sẽ bị người của Bắc Yến biết được, sắc mặt của Trang Ngọc Đường lập tức âm trầm đáng sợ.
Phòng tuyến ở phía tây bắc của Đại Sở tương đối dài, để chặn đánh sự xâm lược của Bắc Yến một cách tốt hơn, ngoại trừ sự phòng ngự quân sự ở chỗ sáng, Đại Sở còn xây dựng một ít căn cứ bí mật.
Những căn cứ này, có cái là kho cất lương thực, có cái là kho vũ khí quân sự, tất cả đều là chỗ rất quan trọng.
Nếu như chuyện này mà để cho người Bắc Yến biết được, bị bọn họ tập kích bất ngờ, hoàn toàn không thể đoán được sẽ bị thiệt hại bao nhiêu.
Khuôn mặt của tướng sĩ cũng đầy vẻ lo lắng: "Tướng quân, bây giờ phải làm sao?"
Trang Ngọc Đường kiềm chế sự tức giận trong lòng: "Còn có thể làm sao, chỉ có thể báo lên triều đình, nhanh chóng di dời căn cứ, giảm thiệt hại đến mức thấp nhất.''
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
