Nàng bị bệnh nặng, lại khóc đến mức mơ màng, dù có cố gắng giữ tinh thần cũng không chống lại được cơn buồn ngủ. Bùi Sơ Uẩn tận mắt nhìn thấy nàng nức nở ngủ thiếp đi, hắn đưa tay sờ trán nàng.
Vẫn còn nóng, nhưng đã giảm bớt.
Trời sắp sáng, Vệ Bách gõ cửa nhắc nhở: "Chủ tử, hôm nay có buổi chầu sớm."
Vệ Bách không phải là đang giục chủ tử, mà là Chu Du Kỳ bị giữ lại cả đêm, với chức quan của hắn ta không cần tham gia buổi chầu sớm hôm nay, nhất định sẽ trở về.
Vệ Bách thầm nghĩ, chủ tử hẳn là sẽ không nói chuyện này cho Chu Ứng Phụng biết đấy chứ?
Dù chủ tử có muốn công khai thế nào, cũng phải nể mặt Khương cô nương một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


