Cô nương ngoan ngoãn như vậy, từ đầu đến cuối đều không hề phản kháng, ngoan ngoãn nghe theo mọi sự sắp xếp của gia đình.
Vì vậy, mọi người đều quên hỏi cô nương có thích cô gia hay không.
Nàng ấy không muốn khiến cô nương không vui.
Khương Tự Cầm nắm lấy tay nàng ấy, gương đồng khiến khuôn mặt nữ tử có chút mờ ảo, nhưng giọng nói của nàng không hề do dự: "Ta biết nên làm gì, ta sẽ không làm sai."
Phụ mẫu nàng không có nhi tử, nàng là nữ nhi ngoan ngoãn nhất.
Khăn tay được gấp gọn gàng, cất trên bàn trang điểm, nàng không thể quên trả lại khăn tay này cho Bùi Sơ Uẩn nữa.
Bên ngoài mưa rơi gió thổi, giống như cảnh tượng ngày nàng gặp hắn lần đầu tiên.
Nhưng hôm nay nàng sẽ không mở cửa đi ra ngoài, cũng sẽ không gặp lại người đó nữa.
Nước mưa không rơi vào trong phòng, nàng khẽ chớp mắt nhưng lại có nước mắt chảy xuống má nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)