Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngưng lại hai giây, Tống Hi trầm ngâm đáp: "Có gặp mặt một lần, nhưng anh ấy có vẻ khá bận."
Chỉ nói với cô đúng một chữ.
Giống như đứa trẻ đang bập bẹ tập nói, chỉ biết phát ra âm tiết đơn "Ừ".
Chẳng lẽ hệ thống ngôn ngữ của Triệu Yến Sâm bị hỏng rồi sao? Nếu không thì tại sao anh lại kiệm lời với cô đến mức đó chứ!
Sau một đêm cuồng phong thì bão tuyết tan biến, ngày hôm sau trời quang mây tạnh.
Sáng sớm thức dậy, Tống Hi đứng trước cửa sổ đưa mắt nhìn ra xa, thấy hoa hòe trong sân rụng lả tả đầy đất, vài người giúp việc đang khom lưng quét dọn ở sân trung tâm.
Không khí mùa đông Bắc Kinh trong veo lạnh lẽo, cô ngửa mặt hít nhẹ một hơi.
Cái lạnh se sắt tức khắc tràn vào lục phủ ngũ tạng. Phiêu bạt bên ngoài mấy năm, khoảnh khắc này mới thực sự có cảm giác an tâm khi linh hồn đã trở về cố quốc.
"Ting…"
Điện thoại vang lên âm báo tin nhắn mới.
Tần Phương Hảo: [7 giờ tối, Night Realm Club, đừng quên nhé ~]
Màn đêm buông xuống, đèn hoa rực rỡ.
Tống Hi đến Night Realm Club đúng giờ hẹn.
Trong phòng bao quán bar, Tần Phương Hảo và Thương Thời Tự đã đến trước, khui hai chai Louis XIII để trò chuyện thỏa thích. Thương Thời Tự lớn lên ở Thượng Hải, hiếm khi thấy trận bão tuyết lớn thế này nên không khỏi cảm thán.
Tần Phương Hảo bĩu môi: "Tuyết rơi thì có gì mà kích động, cũng đâu phải rơi xuống đàn ông."
Đúng lúc này, cánh cửa được đẩy ra một cách từ tốn. Giọng nói trong trẻo của Tống Hi vang lên: "Rơi xuống đàn ông thì có gì tốt, thà rơi xuống tiền đầu tư còn hơn."
"Vừa về nước đã lo gầy dựng sự nghiệp, không hổ danh là Tổng giám đốc Hi tài sắc vẹn toàn của chúng ta."
Tần Phương Hảo dang rộng hai tay, ôm chầm lấy Tống Hi: "Mừng cậu trở về."
"Làm như mấy năm rồi chúng ta chưa gặp nhau vậy." Tống Hi ôm lại cô bạn: "Tháng trước vừa mới gặp xong, cậu đa sầu đa cảm thế này là không làm ảnh hậu mà định chuyển sang làm thanh niên văn nghệ à?"
Tần Phương Hảo cười rạng rỡ: "Cái trận trượng cậu ra nước ngoài năm đó làm tớ tưởng cậu sẽ không về nữa, giờ cậu về tớ kích động thì có làm sao? Hơn nữa ảnh hậu và thanh niên văn nghệ đâu có xung đột gì nhỉ?"
Cô quay sang nhìn Thương Thời Tự: "Cậu cho chút ý kiến đi."
Thương Thời Tự giả vờ đấm ngực than thở: "Cái cuộc sống thanh tịnh của tớ bị câu hỏi chí mạng của các cậu khuấy đảo đến long trời lở đất rồi."
Thấy vậy, trên gương mặt Tống Hi và Tần Phương Hảo cùng nở nụ cười thoải mái.
Ba người lần lượt ngồi xuống ghế sô pha.
Phục vụ mang trái cây tới, Tống Hi lơ đãng ăn dưa lưới, hỏi Tần Phương Hảo: "Bộ phim niên đại đó của cậu không hot à?"
"Không."
Tần Phương Hảo ỉu xìu, rồi lại hừng hực ý chí: "Chị đây tuy chưa từng đỏ (nổi tiếng), nhưng đã từng bị xanh (cắm sừng), thế là biết đủ rồi!"
"Bị ai cắm sừng?" Tống Hi hỏi.
Thương Thời Tự ngồi bên cạnh giải thích: "Một công tử bột ở Hồng Kông, khua chiêng gõ trống theo đuổi cậu ấy hơn nửa năm, vừa đồng ý quen nhau thì hắn lại bắt cá hai tay."
"Đừng nhắc nữa, toàn là mấy câu chuyện đau lòng. Tên đó nhìn thì ra dáng con người nhưng thực chất cũng chỉ là một con chó đang động dục." Tần Phương Hảo oán trách: "Một ngày không động dục là hắn sẽ đi đời nhà ma ngay."
Thương Thời Tự rót rượu cho Tống Hi, hỏi: "Vừa nghe cậu nhắc đến đầu tư, có ý tưởng gì rồi à?"
Tống Hi và Thương Thời Tự hùn vốn khởi nghiệp, làm về nghiên cứu khoa học y dược, chủ yếu tấn công vào mảng dược phẩm hóa học và thuốc tân dược.
Hiện tại dự án công ty đã đi vào quỹ đạo, chuẩn bị mở rộng thị trường và hoàn thiện mô hình, mà muốn hoàn thành mục tiêu thì cần phải nhận được vòng gọi vốn A.
"Trung Thụy là tập đoàn y dược đứng đầu trong nước, có thể tiếp xúc với họ thử xem." Tống Hi nói với giọng đều đều: "Tớ sẽ gửi tài liệu dự án đã chỉnh sửa cho cậu, chọn ngày lành tháng tốt đi đàm phán hợp tác."
"Trung Thụy nổi tiếng khó chơi, không ít công ty lớn đều muốn hợp tác với họ." Thương Thời Tự cong ngón tay đẩy gọng kính trên sống mũi: "Chúng ta nắm chắc mấy phần?"
Tống Hi ngẫm nghĩ: "Chưa đến năm phần, nhưng dù sao cũng phải thử."
Tần Phương Hảo nâng ly rượu, chạm cốc với hai người bạn thân: "Chúc các cậu đàm phán hợp tác thuận lợi, kiếm thật nhiều tiền đầu tư cho tớ đóng phim điện ảnh!"
Tống Hi và Thương Thời Tự nghe vậy đều bật cười.
Cả ba đều không phải kiểu người trầm tính, trò chuyện trong phòng bao một lát rồi đứng dậy ra sàn nhảy vui chơi.
Ánh đèn xanh tím mờ ảo lại ma mị, chiếu sáng những con người đang nhảy nhót trong sàn nhảy ồn ào và phóng túng.
Dạ dày Tống Hi hơi khó chịu nên không ra sàn nhảy mà ngồi trước quầy bar, gọi một phần khoai tây chiên ăn lót dạ từ từ.
Ăn được một nửa thì dạ dày càng lúc càng khó chịu.
Cô cầm điện thoại định nhắn tin tạm biệt Tần Phương Hảo và Thương Thời Tự thì bên tai bỗng vang lên giọng nói cợt nhả.
"Tiểu thư có thể nể mặt cho tôi mời em một ly được không?"
Tống Hi nhìn theo hướng âm thanh, âm thầm đánh giá người trước mặt.
Người đàn ông diện một cây hàng hiệu đắt tiền, cổ tay đeo đồng hồ Richard Mille, nhìn kiểu dáng đặc biệt này có vẻ là mẫu kỷ niệm trăm năm, nghe nói chiếc đồng hồ này hiện đang ở nhà họ Trang tại Hong Kong.
Tống Hi từ chối một cách lạnh lùng nhưng vẫn giữ phép lịch sự: "Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi."
Ai ngờ Trang Học Thành không bỏ cuộc, nụ cười càng thêm phóng túng: "Chỉ muốn kết bạn với em thôi mà, có điều nếu em có suy nghĩ khác, tôi cũng có thể cân nhắc."
Tống Hi đau dạ dày, thật sự không muốn dây dưa với gã, cầm điện thoại xoay người định đi thì bị Trang Học Thành nắm lấy cổ tay.
"Tiểu thư, xem ra em không biết tôi là ai." Trang Học Thành ra vẻ quý ông tự giới thiệu: "Tôi họ Trang, tên Học Thành."
Tống Hi quá lâu không về nước, ngay cả các thế gia quyền quý ở Bắc Kinh còn không nắm rõ, huống chi là nhà họ Trang ở Hong Kong.
Bụng cô đau âm ỉ, vừa dùng sức vùng thoát vừa nâng chân, không khách khí đá mạnh vào cẳng chân Trang Học Thành.
Trang Học Thành không ngờ cô gái trông có vẻ yếu đuối ngoan ngoãn này lại có tính công kích kinh người như vậy, không kịp đề phòng suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất một cách thảm hại.
Hắn đứng không vững, ly rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Trong chốc lát, những mảnh thủy tinh vỡ vụn phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Trang Học Thành thẹn quá hóa giận định ra tay, ai ngờ từ bên cạnh hắt tới một ly rượu, chất lỏng lạnh lẽo chảy dọc khuôn mặt hắn.
Tóc mái ướt sũng trông vô cùng nhếch nhác.
"Cậu không sao chứ?" Tần Phương Hảo hắt rượu xong liền khoác tay Tống Hi, giọng điệu quan tâm.
Trang Học Thành nhìn rõ mặt Tần Phương Hảo, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: "Tần Phương Hảo!"
"Con chó động dục tớ nói lúc nãy chính là hắn đấy." Tần Phương Hảo nói với Tống Hi.
"Không phải." Thương Thời Tự cũng không rõ thân phận đối phương.
Người Tống Hi khó chịu, chuẩn bị về nhà, chưa kịp xoay người đã bị người đàn ông trung niên kia gọi lại.
"Tống tiểu thư, ngài Triệu đang ở trên gác, mời cô lên đó."
Nghe vậy, bước chân Tống Hi khựng lại.
Vừa rồi đối mặt với kẻ quấy rối cô còn bình tĩnh không sợ hãi, giờ phút này nghe thấy ba chữ "ngài Triệu", vẻ mặt lại khẽ cứng đờ.
Tống Hi ngước nhìn lên lầu, ánh mắt cảnh giác như thể trên đó có loài thú dữ như lang sói.
Cô quay đầu, mặt không đổi sắc nói với Tần Phương Hảo và Thương Thời Tự: "Hai cậu chơi đi, tớ đi gặp một người."
Thương Thời Tự không biết thân phận của Tống Hi nên hỏi một câu: "Ngài Triệu là ai?"
"Thái tử gia hàng thật giá thật của nhà họ Triệu." Tần Phương Hảo vừa hắt rượu vào tên tra nam xong nên tâm trạng rất vui vẻ: "Anh trai của Tống Hi đấy."
Trong cái vòng tròn này, có ai mà không biết nhà họ Triệu nằm trên đỉnh kim tự tháp quyền lực của Bắc Kinh, là sự tồn tại không thể với tới.
Trong mắt Thương Thời Tự tràn đầy kinh ngạc: "Tống Hi là người nhà họ Triệu sao!?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




