Giữa hạ tháng Tám, cơn mưa rào trút xuống xối xả.
Bên trong chiếc xe sedan đen tuyền, không gian ngập tràn mùi rượu nồng nàn, vừa kiều diễm lại vừa nóng ẩm. Tống Hi ngồi trên đùi người đàn ông, lưng tựa vào vô lăng lạnh lẽo, vạt váy của cô rũ xuống đè lên quần tây của anh, sự va chạm giữa hai lớp vải kéo căng làm cho bầu không khí ám muội đến cực điểm.
Trong sự tĩnh lặng lờ mờ ấy chỉ còn nghe thấy tiếng ma sát sột soạt của quần áo, xen lẫn vài tiếng động nhỏ vụn tựa như loài thú nhỏ đang kiếm ăn.
Triệu Yến Sâm tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái đang ngồi trên chân mình, yết hầu anh khẽ trượt lên xuống đầy kìm nén.
"Bên ngoài mưa lớn thật đấy." Tống Hi nghiêng đầu cười khẽ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trong đáy mắt dường như chứa đựng muôn vàn ánh sao vụn vỡ.
Triệu Yến Sâm nhíu mày, giọng nói khàn đặc lạ thường: "Cút xuống khỏi người tôi."
"Em không xuống."
Dứt lời, Tống Hi bất ngờ ngậm lấy đôi môi mỏng của anh. Chẳng cần ai dạy bảo, cô vẫn có thể linh hoạt cạy mở hàm răng anh rồi thuận thế vòng tay ôm chặt lấy cổ người đàn ông. Chiếc lưỡi mềm mại, nóng hổi liếm láp môi anh, vừa lỗ mãng lại vừa gợi tình.
Triệu Yến Sâm bừng tỉnh, lập tức nắm lấy vai Tống Hi đẩy ra ngoài. Thế nhưng vì cô ngồi quá sát nên khi anh vừa mở miệng định quát mắng, cô đã nhân cơ hội đó luồn lách vào sâu hơn, quấn quýt môi lưỡi không rời.
Tống Hi ra sức châm ngòi thổi gió khiến Triệu Yến Sâm phải dùng lực mạnh như muốn bóp nát vai cô để cưỡng ép đẩy người ra xa.
Cuối cùng, môi của hai người cũng tách rời.
Đôi mắt Tống Hi ầng ậc nước, cánh môi ướt át, phiếm lên sắc hồng bóng loáng. Hơi thở Triệu Yến Sâm trở nên nặng nhọc, bàn tay anh siết chặt lấy gáy cô, trán tựa vào trán cô, giữa hai hàng lông mày hiện lên vẻ hung hãn khó che giấu.
"Tống Hi."
Ánh mắt anh sắc bén lạnh lùng, giọng nói cũng lộ ra sự tàn nhẫn: "Em điên rồi sao?"
Trên cổ truyền đến cảm giác đau nhẹ, nhưng một cơn đau trướng khác còn mãnh liệt hơn đang xâm chiếm lấy cô. Tống Hi nắm lấy bàn tay đang bóp cổ mình của Triệu Yến Sâm, thì thầm: "Đau quá..."
Ngữ điệu ấy, vừa nũng nịu lại vừa nhẹ nhàng. Rõ ràng là cô cưỡng ép anh, vậy mà giờ đây lại tỏ ra uất ức.
Huyệt thái dương của Triệu Yến Sâm giật liên hồi, từng cơn đau nhức nhối ập đến khiến anh phải từ từ thu tay về.
Cô gái nhỏ được anh nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, giờ đây khi ở trên người anh, từ một nàng công chúa nhỏ đã biến thành một kẻ điên xinh đẹp.
Men say chìm nổi, dục vọng bùng cháy.
Người đàn ông không còn kiềm chế nữa, cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo thon gọn chỉ vừa một nắm tay của cô, bắt đầu trở nên tàn nhẫn.
Giữa tiết trời thịnh hạ, những hạt mưa dày đặc trút xuống, nện lộp bộp lên kính chắn gió, vỡ tan thành từng đóa hoa nước bắn tung tóe. Hơi nóng không ngừng bốc lên trong khoang xe làm mờ đi tấm gương, khiến thế giới bên ngoài trở nên nhòe nhoẹt không rõ hình hài.
Chiếc sedan có không gian đủ rộng và khung gầm đủ đầm, nên dù bên trong có mãnh liệt đến đâu thì nhìn từ bên ngoài cũng chẳng thấy chút rung chuyển rõ ràng nào.
...
Trên chuyến bay trở về nước.
Trong cảm giác mất trọng lượng mạnh mẽ, Tống Hi đột ngột mở mắt.
Mộng đã tan.
Cô im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay. Mùa đông ở Bắc Kinh gió bấc tiêu điều, cả đất trời bị hàn khí bao bọc, tựa như một bức tranh kinh thành phủ đầy tuyết trắng.
Tiếng loa thông báo của tiếp viên vang lên: "Thưa quý khách, máy bay của chúng ta sắp hạ cánh..."
Vừa xuống máy bay, Tống Hi liền gọi điện cho cô ruột để báo bình an.
"Sao không báo trước một tiếng để cô đi đón con?" Giọng nói của Tống Uẩn Ngọc có chút trách móc nhưng nhiều hơn cả là sự vui mừng khôn xiết.
"Chẳng phải con muốn dành cho cô một bất ngờ lớn sao ạ," Tống Hi cười nhạt đáp: "Con bắt xe về là được rồi, tiện lắm ạ."
Nước xa không cứu được lửa gần. Thời tiết hôm nay khắc nghiệt, người nhà nhất thời không thể chạy tới ngay được.
Tống Uẩn Ngọc chợt nhớ ra: "Hôm nay Yến Sâm cũng về Bắc Kinh, để cô gọi điện hỏi xem nó có tiện đường đưa con về không."
Sau trận bão tuyết, bảng thông báo ở sân bay hiện lên hàng loạt chuyến bay bị hoãn đỏ rực. Tống Hi tay trái kéo vali, tay phải cầm điện thoại áp vào tai, bước đi giữa dòng người ồn ào nên nghe không rõ lắm lời cô ruột nói.
Ánh mắt cô lơ đãng quét qua đám đông.
Cách dòng người chen chúc ngược xuôi, một bóng lưng cao lớn đĩnh đạc lọt vào tầm mắt cô.
Đám vệ sĩ vây quanh người nọ hộ tống lên xe, đó là một chiếc Hồng Kỳ màu đen, trước sau còn có bốn chiếc SUV bảo vệ chặt chẽ.
Bí ẩn, khiêm tốn, nhưng lại toát lên vẻ tôn quý không thể chối cãi.
Tiếng ồn ào huyên náo của sân bay tràn vào tai, tựa như dòng điện xì xèo chạy qua. Tống Hi thu hồi tầm mắt, nói với Tống Uẩn Ngọc ở đầu dây bên kia: "Cô ơi, xe con đặt đã đến rồi, con cúp máy trước đây, gặp lại cô ở nhà nhé."
Cách đó không xa, bên trong chiếc xe Hồng Kỳ có những đường nét lạnh lùng cứng cáp.
Người trợ lý mặc âu phục ngồi ở ghế phó lái quay đầu lại, dè dặt nhìn người đàn ông ở ghế sau.
"Phu nhân vừa nhắn tin nói hôm nay Tống tiểu thư bay về nước, trời bão tuyết đi lại bất tiện, nếu ngài tiện đường về nhà thì có thể cho cô ấy đi nhờ một đoạn."
Triệu Yến Sâm lười biếng ngồi trên ghế da, bờ vai rộng lớn, chiếc áo sơ mi đắt tiền thắt lại ở eo, bên dưới là đôi chân dài được bao bọc trong quần tây phẳng phiu.
Anh nhướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt rơi vào bóng lưng mảnh khảnh đang bước lên xe taxi.
Rầm!!!
Cửa xe đóng lại.
Âm thanh ấy tựa như một bức tường kiên cố, ngăn cách hai người ở hai khoang xe thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cửa kính xe phản chiếu ngũ quan lạnh lùng của Triệu Yến Sâm, đôi con ngươi đen láy thâm sâu toát lên vài phần hờ hững.
"Tống tiểu thư?"
"Là ai?"
"..." Trợ lý nghẹn lời, chẳng còn muốn nói gì thêm nữa.
Ngày gió tuyết, bầu trời là một mảng xanh xám mịt mù, những hạt tuyết bị gió đông rét buốt cuốn theo, gào thét đập vào cửa kính xe.
Phủ đệ nhà họ Triệu chạm trổ rồng phượng, trải dài cả trăm mét, từ bên ngoài nhìn vào chỉ có thể thấp thoáng thấy được những mái hiên cong vút của chốn cao môn đại hộ. Một tòa tứ hợp viện đỉnh cấp ẩn mình giữa chốn phồn hoa, khí phái và địa thế nơi này đâu chỉ đơn giản gói gọn trong hai chữ "phú quý".
Chiếc taxi chạy vào trong ngõ. Tài xế lần đầu tiên lái xe đến một nơi uy nghiêm nhường này nên không khỏi liếc nhìn cô gái ngồi ghế sau thêm vài lần.
Tống Hi thanh toán rồi xuống xe, quản gia và người giúp việc đã đợi sẵn lập tức tiến lên, che ô và lấy hành lý giúp cô.
"Tiểu thư, mừng cô về nhà."
Tống Hi nhận lấy chiếc ô cán đen từ tay quản gia Tần, khẽ gọi: "Chú Tần."
Quản gia Tần âm thầm quan sát cô gái trước mặt. Cô gái ngoan ngoãn hiền lành năm xưa, tựa như một thiên sứ nhỏ, nay đã trải qua bốn năm tôi luyện, trên người càng thêm vài phần điềm tĩnh và thản nhiên. Cô trổ mã ngày càng ra dáng đại tiểu thư của gia tộc quyền quý, chứ không còn là dáng vẻ rụt rè, cẩn trọng như lúc mới đến nhà họ Triệu nữa.
Tống Hi tản bộ trên con đường nhỏ rợp bóng cây, cất tiếng hỏi: "Cô con đâu rồi ạ?"
"Phu nhân đang ở thư phòng luyện vẽ tranh thủy mặc cùng tiểu thiếu gia." Quản gia Tần giữ thái độ cung kính, lưng hơi cúi xuống vừa phải: "Tiểu thiếu gia có thiên phú về thư pháp, thời gian trước vừa mô phỏng trọn vẹn một bức 'Lan Đình Tự'."
"Lợi hại vậy sao."
Khóe môi Tống Hi cong lên nụ cười nhẹ: "Vậy con phải đi chiêm ngưỡng một chút mới được."
Con trai của cô ruột, cũng chính là tiểu thiếu gia nhà họ Triệu, vốn dĩ sinh ra đã ở vị trí mà người đời khó lòng chạm tới.
Trời dần tối, đèn trong tứ hợp viện đồng loạt sáng lên. Gió lạnh từng cơn thổi qua, đêm đông càng khiến lòng người cảm thấy buốt giá và hoang vắng.
Trong màn tuyết bay rợp trời, vài cành mai nơi góc tường của đình viện cổ kính vẫn kiêu hãnh nở rộ bất chấp giá lạnh.
Xuyên qua cửa nguyệt môn hình bát giác, Tống Hi đi đến dưới mái hiên đông sương. Vừa ngước mắt lên, tầm nhìn của cô bất ngờ va phải một bóng dáng cao lớn, vững chãi.
Trái tim cô bỗng nhiên run lên một nhịp.
Hơi thở trong khoảnh khắc ấy dường như ngưng trệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


