Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hắc Liên Hoa Trọng Sinh, Nhặt Được Đại Lão Cưng Ta Đến Trời Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Ánh mắt cô dừng lại ở một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, được chạm khắc tỉ mỉ đặt bên cạnh. Lâm Thư tò mò mở ra, bên trong là một chiếc vòng tay có đường nét tinh xảo. Cô cầm lên xem kỹ, trông như là cột sống của một con rắn. Vòng tay này được làm rất công phu, không bóng bẩy, toát lên vẻ cổ xưa.

Không ngờ nhà họ Triệu lại có món đồ tốt thế này, đúng là kín miệng thật. Thứ này mang một sức hút kỳ lạ khiến cô không kiềm được mà đeo lên tay.

Từ tận đáy lòng, cô thật sự thích nó. Hai năm qua, nhà chồng đã tiêu của cô không ít tiền. Số tiền đó chắc chắn không lấy lại được nữa, họ cũng không có khả năng trả cô.

Vậy thì lấy cái vòng tay này bù vào. Lấy món đồ này đi, cô hoàn toàn không cảm thấy áy náy chút nào.

Lâm Thư đổ đất trở lại, đặt lại bàn như cũ. Cánh tay cô không may quệt phải miếng khóa trên ngăn kéo, rách một đường khiến máu trào ra.

Dòng máu từ vết thương bị chiếc vòng hút lấy, chiếc vòng lập tức chuyển sang màu đỏ. Ngay sau đó, một tia sáng bạc lóe lên, Lâm Thư bàng hoàng phát hiện cơ thể mình đang lơ lửng giữa không trung.

Xung quanh không còn là căn phòng của cha mẹ chồng nữa mà là một không gian xa lạ. Từ trên nhìn xuống, cô bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động. Trên đỉnh đầu là trời xanh mây trắng. Dưới chân là một vùng đất đen mênh mông. Xa xa là dãy núi trùng điệp mờ trong sương, còn có hồ nước trong vắt nhìn thấy tận đáy.

Cách hồ không xa còn có một sân nhỏ cổ kính. Trong sân còn có một cái giếng cổ, nước trong giếng trong veo như mặt gương.

“Thích nơi này không, chủ nhân?”

Giọng nói vang lên bên tai khiến Lâm Thư giật mình.

Cô quay đầu nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, một con tiểu thanh xà đang cuộn mình trên vai cô. Con vật mà Lâm Thư sợ nhất chính là rắn. Giờ phút này, con tiểu thanh xà ấy không chỉ cuộn trên vai cô mà còn mở miệng nói chuyện, đúng là gặp quỷ giữa ban ngày.

Cô sợ đến mức sắc mặt cũng thay đổi.

Tiểu thanh xà lên tiếng: “Chủ nhân, đừng sợ, ta sẽ không làm hại cô.”

Cả người Lâm Thư run bần bật: “Ngươi, ngươi, sao lại gọi ta là chủ nhân, đây là nơi nào?”

Lâm Thư cười gượng rồi chỉ xuống phía dưới: “Chúng ta có thể xuống dưới kia xem một chút không?”

“Đương nhiên là được rồi. Đây là địa bàn của cô, chỉ cần dùng ý niệm là có thể khống chế bất cứ lúc nào. Ví dụ, trong lòng cô nghĩ muốn xuống dưới, như vậy là có thể xuống. Cô thử xem.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc