Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tống Văn Văn trợn tròn mắt, không thể tin nổi: “Lâm Thư, cậu còn có bản lĩnh này à? Sao tôi không biết?”
Lâm Thư gãi đầu, chính cô cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô bỗng nhớ ra mình đã uống linh tuyền trong không gian sáng nay. Tiểu Thanh Xà từng nói, nước suối ấy có thể cường thân kiện thể cho người bình thường. Chẳng lẽ là do hiệu quả của suối linh tuyền? Chắc chắn là vậy rồi.
“Hai tên trộm này gan cũng to thật, giờ đang truy quét gắt gao mà chúng còn dám ra tay giữa ban ngày ban mặt.” Tống Văn Văn tiếc tiền và phiếu của Lâm Thư bị cướp.
“Chuyện đó có gì lạ đâu. Giờ còn nhiều người đói ăn lắm. Cậu nhìn hai tên đó mà xem, gầy như que củi, mắt hõm sâu như hố. Rõ ràng là dân không đủ ăn. Coi như tụi mình làm việc thiện tích đức đi.”
Lâm Thư nói vậy khiến Tống Văn Văn cũng thấy nhẹ lòng. Họ không phải bị cướp, mà là đang tích đức.
Vợ chồng Triệu Kiến Bình cùng Triệu Linh Linh nghỉ trưa xong đi về nhà ăn cơm. Vừa đến cổng thì phát hiện cửa sân bị khóa chặt.
“Chị dâu đi lên xã mà giờ vẫn chưa về à? Con sắp chết đói rồi đây này. Từ tối qua đến sáng nay, chưa bữa nào ăn no cả. Mẹ ơi, nhân lúc chị ấy không có nhà, hôm nay mẹ chiên trứng ăn đi.” Triệu Linh Linh thấy Lâm Thư chưa về, trong bụng còn có chút hả hê.
Vương Thúy Lan cũng đang đói, sáng nay làm việc chẳng có sức, bị tụt lại sau cùng khi làm chung với người khác.
“Được, trưa nay chúng ta ăn ngon một chút.”
Bà ta hí hửng đi tới chỗ vẫn hay để chìa khóa, nhưng tìm mãi vẫn không thấy đâu. Lại lục tung hết mọi chỗ có thể cất chìa khóa quanh nhà mà vẫn không tìm thấy.
“Chắc chắn là Lâm Thư mang chìa khóa đi rồi. Con nhỏ này càng ngày càng không đáng tin.”
Đứng mãi ngoài sân cũng không phải cách, Triệu Kiến Bình ngẩng đầu nhìn bức tường cao hơn một mét, nói: “Chẳng biết khi nào cô ta mới về. Chỉ còn cách leo tường vào thôi.”
Tường không cao lắm, Triệu Linh Linh leo đầu tiên, có Triệu Kiến Bình phía sau đỡ, cô ta nhanh chóng trèo qua được. Người thứ hai là Vương Thúy Lan, cũng nhờ chồng đỡ nên vào được sân.
Triệu Kiến Bình là người cuối cùng leo vào. Họ tưởng chỉ cần vào được sân là xong chuyện. Ai ngờ, toàn bộ cửa nhà đều bị khóa kín, chỉ có cửa bếp là không khóa nên mới có thể vào đó.
“Cũng may là cửa bếp không khóa. Không thì chỉ còn nước ngồi ngoài sân chờ cô ta về. Mẹ, nấu cơm đi. Lát nữa Lâm Thư về lại chẳng có gì mà ăn.”
“Hôm nay mình ăn cơm trắng với trứng xào đi.” Vương Thúy Lan xắn tay áo bước vào bếp.
Sắp được ăn bữa ngon, Triệu Linh Linh vui ra mặt. Cô ta nói với Triệu Kiến Bình: “Bố, để con ra giếng múc ít nước mát cho bố rửa mặt cho đỡ nóng.”
Triệu Kiến Bình đồng ý, hai bố con vừa bước được vài bước. Thì bỗng nghe tiếng hét giận dữ vang lên từ nhà bếp: “Con nha đầu chết tiệt này, đúng là cố tình!”
Hai bố con giật mình, vội quay lại chạy đến cửa bếp.
“Mẹ, có chuyện gì vậy?”
Vương Thúy Lan tức điên người bước ra từ trong bếp: “Hai người tự vào mà xem. Bao gạo, bao bột mì mới mua, cả rổ trứng gà đều biến mất hết rồi. Chẳng còn gì để nấu cơm cả!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)